Chương11
Chương 11
Lê Tử cùng Đang Đang đến dự lễ cưới của cô Bọt Biển và ông Bố Khắc Nghị tại Cung điện Phong Động. Trên quảng trường trước cổng, Lê Tử kinh ngạc khi thấy bức tượng mạ vàng của cặp đôi: cô dâu xinh đẹp lộng lẫy, còn chú rể là một người đàn ông trung niên béo phì, trán hói. Đang Đang giải thích rằng Bố Khắc Nghị là hậu duệ của Tông Thần, có tuổi thọ lên đến bốn vạn năm, trong khi cô Bọt Biển thuộc tộc Biển chỉ sống khoảng tám trăm năm. Sự chênh lệch tuổi thọ và ngoại hình khiến Lê Tử cảm thấy không thoải mái, nhưng Đang Đang cho rằng đây là sự lãng mạn khi cả cuộc đời cô được người đàn ông quyền quý bảo vệ. Một nữ sinh đi ngang qua chế giễu rằng đứa trẻ trong bụng cô dâu sẽ mắc cách biệt sinh sản, không thể có hậu duệ.
Trong tiệc cưới, Lê Tử ngồi góc và nghe một nhóm khách mời bàn tán về chính trị Thánh Yết Ca Na. Họ nhắc đến cái chết của Công chúa Phong Tấn, vị hôn thê của Độc Tài Quan Tô Thế Nghiệp, và cho rằng cuộc hôn nhân chính trị này chỉ nhằm củng cố quyền lực. Một cô gái bênh vực rằng Tô Thế Nghiệp yêu công chúa, nhưng người khác khẳng định hắn chỉ yêu quyền lực. Cuộc tranh luận trở nên gay gắt, cho đến khi tiếng hát của cá voi lưng gù vang lên, kèm theo bài ca ngợi vẻ đẹp của Dạ Gia - cháu trai nhà Bố Khắc.
Dạ Gia xuất hiện với hình dạng biển, đuôi vây vàng lộng lẫy. Sau khi tiếp đón khách, anh ta tiến đến chỗ Lê Tử, trêu ghẹo cô vì không đi cùng Tinh Hải và chê bộ trang phục của cô quá giản dị. Không để cô kịp phản ứng, Dạ Gia kéo cô vào phòng thay đồ, phối cho cô một bộ váy dạ hội lộng lẫy cùng trang sức phù hợp, thậm chí còn biến mái tóc ngắn của cô thành tóc dài màu hồng nhạt. Lê Tử ngượng ngùng, nhưng Dạ Gia khẳng định mặc như vậy mới không thất lễ.
Trong hành lang, Lê Tử vô tình nghe được cuộc cãi vã giữa cô dâu và chú rể. Cô Bọt Biển kích động tố cáo rằng cô đã nghe được sự thật, cho rằng mọi người đều lừa dối cô. Bố Khắc Nghị bình tĩnh thuyết phục, cho rằng cô đang suy nghĩ tiêu cực vì hormone thai kỳ, đồng thời khẳng định tình yêu chân thành của mình. Dần dần, cô dâu nguôi ngoai và khóc nức nở nhận mình là kẻ ngốc. Đúng lúc này, bóng của Lê Tử bị ánh sáng thuật pháp kéo dài, Bố Khắc Nghị phát hiện có người nghe lén và la lên. Lê Tử hoảng sợ, vội bơi xuống cầu thang.
Xuống đến tầng hầm, cô lạc vào một hành lang trang trí cổ kính với những bức tranh khảm mạ vàng về thần thoại biển. Đi đến cuối hành lang, cô bước vào một đại sảnh lớn, nơi có một bàn thờ đá và một người đàn ông mặc áo choàng trắng thêu chỉ vàng. Anh ta cúi đầu đọc kinh bằng giọng lạnh lùng, đều đều. Khi ngẩng mặt lên, Lê Tử nhận ra đó chính là gương mặt mà cô đã thấy đâu đó: đôi mắt vàng nhạt trong suốt, khí chất vừa trang nghiêm vừa quyến rũ. Cô lắp bắp chào: "Cung kính chào ngài ..." Tô Thế Nghiệp thấy cô, đôi mắt hơi mở to.