Chương2
Chương 2
Phạm Lê tỉnh dậy trong đau đớn tột độ, nằm sấp trên cát, dạ dày quặn thắt, đầu óc choáng váng. Cô cố gắng nhớ lại những gì đã xảy ra: đi biển cùng cha, bơi xa, rồi bị một lực kéo xuống vực sâu, sợ hãi đến ngất đi. Khi thị lực dần hồi phục, cô nhận ra mình vẫn ở dưới nước khi thấy cát lơ lửng và bọt khí tan trên tay. Trước mặt cô là một cái đuôi cá khổng lồ, thuôn dài với nhiều vây – đó là đuôi cá mập. Phản xạ muốn bơi trốn, nhưng cô bị một đôi tay ôm từ phía sau. Một giọng nam trầm vang lên bằng thứ ngôn ngữ xa lạ, nhưng đầu cô tự động dịch ra tiếng Trung: anh ta nói rằng cô nghĩ anh ta sẽ ăn thịt cô. Phạm Lê quay lại và thấy một chàng trai trẻ đẹp đến nghẹt thở, mắt xanh như vịnh biển, tóc bạc dài, tai nhọn. Anh ta cười dịu dàng, hỏi cô có nhớ mình không. Chàng trai tự xưng là Tinh Hải, nhưng Phạm Lê thấy anh ta quen thuộc, giống hệt cậu bạn chuyển trường hồi cấp hai có nốt ruồi bên trái mũi. Anh ta nhận ra cô đổ mồ hôi và nhịp tim nhanh, khiến cô liên tưởng đến khả năng đặc biệt của cậu bạn đó.
Một nàng tiên cá với đuôi đỏ đen bơi đến, gọi tên Lê Tử, nói rằng cô và mẹ lo lắng vì cô biến mất sau khi đọc báo. Nàng tiên cá có vây tai thay vì tai người. Phạm Lê chỉ vào đuôi cá của cô ấy, hoảng sợ nói với Tinh Hải, nhưng rồi nhận ra Tinh Hải cũng có đuôi – hóa ra cô nhìn thấy lúc nãy là đuôi của anh ta, không phải cá mập thật. Tinh Hải mỉm cười hỏi cô có thích tộc cá mập không, nhưng khi cô lặp lại từ đó một cách khó khăn, nụ cười anh ta tắt dần, mặt lạnh đi, bảo cô đừng giả vờ làm người nữa. Phạm Lê cúi xuống nhìn và sững sờ: đôi chân cô đã biến thành một cái đuôi cá dài màu xanh lục sẫm, có vảy cứng. Cô hoảng loạn ôm đầu kêu mẹ, trong khi nàng tiên cá kéo tay cô hỏi chuyện gì xảy ra.
Cô gái phát sáng kể rằng Lê Tử vừa đọc báo Buổi Sáng Biển Đỏ rồi chạy đi. Tinh Hải thản nhiên cho rằng đó chỉ là tin chính trị. Phạm Lê cố gắng hiểu tình hình: cô đang ở dưới biển, có đuôi cá, mang sau tai, và có một nền văn minh dưới nước với nhà cửa, đường đi. Cô kéo cô gái hỏi về mẹ và tờ báo, nhưng không nhận được câu trả lời rõ ràng. Khi cô gọi tên cậu bạn chuyển trường hồi cấp hai, Tinh Hải tỏ ra không hiểu, khẳng định cô nhận nhầm. Phạm Lê nghi ngờ nhưng đành theo nàng tiên cá bơi đi. Tinh Hải nhìn theo, ánh mắt lạnh lùng, khác hẳn vẻ niềm nở ban đầu.