Chương7
Chương 7
Lê Na giơ tay ngăn công chúa hung hãn nổi giận, đề nghị với Lê Tử rằng cô có thể giúp nàng thực hiện bất kỳ điều ước nào, đổi lại nàng phải giúp nhóm “Nữ Thần San Hô Đen” đạt xếp hạng đôi S trước khi đến Thánh Đô. Lê Tử do dự, xin thời gian suy nghĩ. Lê Na nhìn ra sự miễn cưỡng, cho rằng nàng không muốn ai cướp hào quang học thần, rồi bỏ đi, để lại lời cảnh báo rằng bảng điểm không thể đại diện cho tất cả.
Sau khi Lê Na rời đi, Lưu Hương lo lắng khuyên Lê Tử nên đồng ý, giải thích rằng đôi S là tấm vé thông hành để Lê Na có được họ tên hậu duệ Hải Thần, và gia tộc Oda rất cần điều đó. Đang Đang thì phấn khích ủng hộ Lê Tử, cho rằng nên thi đôi S để chọc tức Lê Na. Lê Tử bối rối, không hiểu tại sao họ không tự mình thi đỗ. Cả Lưu Hương và Đang Đang đều giải thích rằng khoảng cách giữa S và SS là rất lớn, chỉ có Lê Tử mới làm được.
Sau khi hoàn tất thủ tục nhập học, Lê Tử và Đang Đang cưỡi cá voi xanh về nhà. Trên đường, họ đi qua thành phố Lạc Á với những công trình kỳ vĩ như Tòa nhà ốc sên, Cổng xương cá voi, Cầu tháp, Tòa thị chính bao quanh bởi hải quỳ, và Pháo đài thần văn nghệ. Đang Đang phấn khích giới thiệu từng địa danh. Nhân lúc đó, Lê Tử giả vờ hỏi về đất liền, biết được rằng hải tộc có thể bơi lên mặt nước dễ dàng, và chỉ cách đó hơn trăm mét là có thể nhìn thấy con người, chuột túi và thỏ – điều này gợi ý rằng nơi đây có thể là Úc.
Đi qua quảng trường cổ xưa, Lê Tử tìm thấy trong cặp một lọ “Dung dịch bảo vệ tế bào độc peptide dòng thỏ biển lưng dài”, dùng để xua đuổi cá mập. Cô thử nhỏ một giọt lên tay và thấy nó bám chặt vào da. Khi đến khu ổ chuột, họ xuống cá voi và bơi vào một khu dân cư tồi tàn, đầy nước thải và rác. Một cảnh sát bạch tuộc đang dọn dẹp chợ, Đang Đang vội kéo Lê Tử vào căn hộ chung cư ba tầng của mình.
Trong phòng của Đang Đang, mẹ cô giúp sắp xếp quần áo và kể về bối cảnh của hải tộc: có ba phương thức sinh sản – đẻ con, đẻ trứng và đẻ con từ trứng. Những đứa trẻ sinh ra từ trứng thường bị bỏ rơi hoặc phân biệt đối xử. Lê Tử nhận ra chủ cũ của thân thể này có thể là một đứa trẻ bị bỏ rơi như vậy, sống khép kín, chỉ giỏi học tập. Sau đó, mẹ Đang Đang đề nghị giúp dọn phòng cho Lê Tử, và họ cùng vào phòng của nàng.
Căn phòng khoảng ba mươi mét vuông, bừa bộn với nhiều sách vở và chai lọ ma dược. Trong lúc dọn dẹp, mẹ Đang Đang tìm thấy một tờ giấy viết bằng chữ Hán phồn thể, nội dung nói rằng “ngươi không còn đường về”, bảo nàng hãy coi cơ thể này như của mình, và nếu bị “người đàn ông đó” phát hiện thì hãy nói rằng hắn sẽ bị giết lần nữa sau 2271 năm. Tờ giấy còn hướng dẫn dùng thuốc ma dược hàng ngày để duy trì sự sống, ký tên “Người mà ngươi không cần biết tên”. Lê Tử hiểu ra rằng chính chủ cũ là kẻ đã thực hiện cấm thuật linh hồn, cướp đoạt cuộc sống của mình.