Chương19
Chương 19
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tại bệnh viện, Lâm Tự Thu lấy ra một viên kim cương hồng, gọi đó là tiền chuộc để trả ơn Thẩm gia nuôi Lâm Dĩ Mạt mười năm. Bà Thẩm mừng rỡ, cho rằng đây là lẽ đương nhiên, còn lớn tiếng trách móc Lâm Dĩ Mạt vô ơn, đưa Thẩm Giai Giai vào đồn cảnh sát chỉ vì một trò đùa. Lâm Tự Thu cười lạnh, từng câu từng chữ vạch trần bộ mặt thật: Thẩm Giai Giai từng thuê người đe dọa chụp ảnh khỏa thân con gái anh, chứ không phải đùa giỡn nhẹ nhàng. Anh siết chặt tay, ý cười trên môi dần biến mất, thay vào đó là đôi mắt đỏ ngầu phủ đầy sương đen – dấu hiệu của tâm ma bộc phát.
Lâm Dĩ Mạt nhận ra trạng thái của ba không ổn, vội gọi nhưng bị Lâm Tự Thu điểm huyệt ngất đi. Anh nhẹ nhàng đặt cô lên sofa, cúi xuống hôn lên trán cô, thì thầm lời xin lỗi. Anh tháo chiếc nhẫn trữ vật, dùng máu của cô nhận chủ, đeo vào tay con gái, rồi đứng dậy bước về phía gia đình Thẩm. Thẩm Sùng Hoa và Sở Liên hoảng sợ bỏ chạy, Sở Liên cố mở cửa phòng trong nhưng Thẩm Vân Phong đã khóa trái, mặc kệ bà ta kêu cứu.
Lâm Tự Thu xông vào phòng, đối mặt với Thẩm Vân Phong đang cầm đèn bàn run rẩy. Anh lẩm bẩm sẽ xé hồn phách gã thành mảnh vụn, xóa sạch mọi dấu vết. Cùng lúc đó, ngoài trời xuất hiện dị tượng: mây đen cuồn cuộn xoay tròn trên bệnh viện Lập Hòa. Trong phòng, khi Lâm Tự Thu sắp ra tay, một bàn tay trắng nõn bất ngờ xuất hiện sau lưng anh, chém vào gáy khiến anh ngất xỉu. Người đó – có khuôn mặt giống hệt Lâm Tự Thu – đỡ anh dựa vào khung cửa, rồi quay sang nhìn Thẩm Vân Phong đang há hốc miệng vì kinh ngạc.