Chương5: Mạt Mạt, ba bỉ* nè!
Chương 5
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Sau buổi trực đêm mệt mỏi, Lâm Dĩ Mạt trên đường về nhà bị một đứa bé trai khoảng 2-3 tuổi nhào tới ôm chặt chân. Đứa trẻ có khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, miệng không ngừng gọi "Mạt Mạt", còn tự nhận mình tên Lâm Tự Thu – trùng tên với người cha đang mất tích của cô. Đám đông tưởng cô là chị gái đứa bé, khuyên cô trông em cẩn thận rồi tản đi hết. Lâm Dĩ Mạt lắc chân không thoát, đành mang bé đến đồn công an, nhưng trước khi đi, đứa bé nghiêm túc nói: "Bé là ba bỉ của Mạt Mạt" khiến cô suýt ngã.
Sau khi chạy đến chỗ vắng, Lâm Dĩ Mạt đặt đứa bé lên bệ đá và tra hỏi. Bé trai khẳng định mình là Lâm Tự Thu, cha ruột của cô. Hệ thống xác nhận tỉ lệ có quan hệ huyết thống là 99%, hé lộ rằng điều ước Lâm Dĩ Mạt từng cầu nguyện với bao lì xì – mong ba ba trở về – đã được thực hiện, nhưng không ai biết tại sao người cha lại biến thành đứa trẻ. Đầu óc Lâm Tự Thu chỉ như một đứa bé bình thường, mất hết ký ức trừ việc nhận ra con gái và muốn bảo vệ cô. Sau phút bàng hoàng, Lâm Dĩ Mạt quyết tâm chấp nhận trách nhiệm chăm sóc ông bố mini.
Cô mua bánh bao cho bé rồi dẫn về nhà. Lâm Tự Thu vừa tò mò quan sát phòng vừa ngồi chờ cô tắm, ngủ gục ngay cửa. Sáng hôm sau tỉnh dậy, Lâm Dĩ Mạt thấy ông bố trẻ đã tự tay làm cơm rang trứng. Dù cơm hơi mặn, cháy và lẫn vỏ trứng, cô vẫn xúc động ăn hết, nhớ lại ngày nhỏ từng đút bánh quy dính cát cho cha. Cảm giác lần đầu tiên sau mười năm xa cách được ăn đồ cha nấu khiến cô vừa ngọt ngào vừa cay đắng.
Hai người cùng ra ngoài mua sắm thì gặp người hàng xóm mới – Hứa Tri Ngô – một chàng trai bí ẩn từng xuất hiện trước đó. Hứa Tri Ngô thân thiện bắt chuyện, nhưng Lâm Tự Thu lập tức nhảy ra, ưỡn ngực tuyên bố: "Tôi là ba bỉ của Mạt Mạt! Cậu không được bắt chuyện với Mạt Mạt!" khiến Hứa Tri Ngô bối rối.