Chương11
Chương 11
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tạ Huyên thức dậy sau một thời gian tu luyện trên mặt băng, phát hiện bên cạnh là Minh thú của Phượng Tuân đang liếm tay nàng. Nàng suýt tấn công theo bản năng, nhưng nhớ lại lời chế giễu của Lệ Ôn rằng cách tấn công của nàng quá kém cỏi, liền kiềm chế lại. Minh thú là thú cưỡi của Phượng Tuân, được sai đến đón nàng về Phong Đô, vì âm khí ở địa ngục Hàn Băng quá nặng. Tạ Huyên trèo lên lưng Minh thú, chúng cùng nhau vượt qua vô số ác hồn tiến vào sương mù dày đặc của Minh giới.
Trên đường đi, Tạ Huyên nghĩ đến lời Lệ Ôn dạy rằng sự thành thực là phẩm chất tốt nhưng không cần thiết, ngược lại, giả vờ tốt bụng và lịch sự sẽ giúp nàng dễ dàng đạt được điều mình muốn. Nàng cố gắng tập cười, mặc dù ban đầu cảm thấy kỳ quái và méo mó, nhưng dần dần nụ cười trở nên tự nhiên hơn, tôn lên vẻ ngoài xinh đẹp của nàng.
Giữa sương mù, Tạ Huyên bắt gặp một hồn thể mặc váy lụa hồng nhạt, bên hông đeo lệnh bài hình phượng bằng bạc. Nàng nhận ra đó là lệnh bài của hoàng tộc, giống hệt chiếc mà tiểu thư Tạ gia từng nhận khi đính hôn với thái tử. Kìm nén sát khí, Tạ Huyên hóa ra nụ cười ngọt ngào, bước đến gần. Sở Phùng Tuyết – cô nương hoàng tộc – đang hoảng sợ vì lạc vào Minh giới, vừa thấy Tạ Huyên liền lao đến hỏi han. Tạ Huyên nhận ra nàng ta là hồn sống, linh hồn tạm thời tách khỏi thể xác do bị thương nặng hoặc trúng thuốc.
Khi thấy bóng dáng quỷ sai xuất hiện từ xa, Tạ Huyên vội kéo Sở Phùng Tuyết trốn sau lưng Minh thú, nói dối quỷ sai rằng không thấy ai. Sau khi quỷ sai rời đi, nàng đưa Sở Phùng Tuyết lên lưng Minh thú, vừa cưỡi thú về thành Phong Đô vừa hỏi thăm tình hình nhân gian. Sở Phùng Tuyết kể nàng ta uống rượu trong yến tiệc trong cung rồi ngủ thiếp đi, tỉnh dậy đã thấy mình ở đây. Tạ Huyên đoán có kẻ hãm hại, bỏ thuốc vào rượu.