Chương15
Chương 15
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tạ Huyên bị Phượng Tuân vạch trần chuyện nàng từng cười với hồn sống nhân gian, dù trước mặt hắn nàng cứng đầu chối rằng mình không biết cười. Nàng biện hộ rằng lừa gạt là bản tính của ác quỷ, song thực chất nàng không thể giữ vẻ giả tạo trước sự chân thành của hắn. Khi cố nặn ra một nụ cười, dưới ánh mắt từ bi của Phượng Tuân, lớp ngụy trang lập tức sụp đổ. Hắn khuyên nàng đừng che giấu nỗi đau, nhưng Tạ Huyên từ chối sự cứu rỗi, hỏi hắn rằng cứu một ác quỷ như nàng có thể cứu được bao nhiêu người đang lâm nạn. Câu nói chạm đến điều gì đó trong lòng Phượng Tuân; hắn im lặng, rút ra những tờ giấy nàng từng viết chửi hắn — "giả dối", "ngốc nghếch".
Trên đường về nhà trong đêm tuyết, Tạ Huyên bất ngờ nhảy lên lưng Phượng Tuân, hắn thuận tay cõng nàng. Cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn, nàng tò mò nghiên cứu những đường nét trên gương mặt bị mặt nạ che khuất. Nàng khen hắn có gương mặt đẹp, rồi tỉ mỉ tả lại sống mày, lông mày, thậm chí cả những sợi lông mày mọc ngược — khiến Phượng Tuân ngượng ngùng, đùa rằng vì lông mày không hoàn hảo nên hắn mới đeo mặt nạ. Trước sự hài hước hiếm hoi ấy, lòng Tạ Huyên dâng lên một cảm xúc ấm áp lạ lùng.
Nhưng nàng nhanh chóng nhận ra vẻ đẹp của tuyết trắng Phong Đô thực chất là tro tàn từ nhân gian. Nàng thì thầm bên tai Phượng Tuân: "Không" — không phải nàng không muốn lừa hắn, mà là sự trong sáng của hắn khiến nàng trở nên trung thực. Hắn nhẹ nhàng dùng áo choàng quấn lấy nàng. Tạ Huyên chợt hiểu tại sao nàng, một ác quỷ, có thể tồn tại đến giờ — chính vì những khoảnh khắc linh quang hiếm hoi như thế này đã khiến nàng chưa tan biến giữa trời đất.