Chương18
Chương 18
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tạ Huyên trở về Phong Đô sau thời gian dài tu luyện bí ẩn ở chỗ Lệ Ôn. Nàng đắm chìm trong sức mạnh phán xét đến mức quên cả thời gian, khiến Minh thú đến đón cũng phải chờ đói. Phượng Tuân lo lắng hỏi nàng có gặp bế tắc không, nhưng Tạ Huyên chỉ lắc đầu. Hắn cùng nàng cưỡi Minh thú vào thành, vòng tay ôm lấy nàng từ phía sau — thói quen chờ đợi nàng mỗi ngày ở địa ngục Hàn Băng mà nàng không hề hay biết.
Trước cổng thành, tướng quân giáp đồng cao lớn quỳ một gối nghênh đón Phượng Tuân. Tạ Huyên lạnh lùng nhận xét: “Ai đã khiến đầu gối hắn yếu ớt vậy?” Phượng Tuân kể rằng vị tướng này sinh ra để trung thành, chiến đấu đến chết, nhưng quân vương của hắn đã mất từ lâu; hắn chỉ cần một niềm tin để tiếp tục tồn tại. Tạ Huyên cho rằng hắn thật đáng thương. Lần đầu tiên, Phượng Tuân ngăn nàng lại: “Được rồi, đừng nói nữa.” Trong bóng tối dưới thành, nàng vô thức vỗ nhẹ mu bàn tay hắn, một hành động như phản xạ mà chính nàng cũng không hiểu.
Về phòng, Phượng Tuân thắp đèn, cúi đầu xem tài liệu. Tạ Huyên ngồi đọc sách nhưng cứ nhìn hắn lơ đãng. Hắn nhắc nàng tập trung, rồi tiết lộ nàng đã nợ ba tháng sách vì ở chỗ Lệ Ôn quá lâu. Tạ Huyên thắc mắc: sao không để nàng ở lại tu luyện luôn cho nhanh? Phượng Tuân hỏi lại nàng thích địa ngục Hàn Băng đến vậy sao. Nàng đáp: “Cảm xúc của tội hồn khiến ta như cá gặp nước.” Rồi nàng lại hỏi: “Phượng Tuân, thích là gì?” — câu hỏi nàng đã nhiều lần nêu nhưng chưa từng được trả lời.
Phượng Tuân biết nàng không thể hiểu cảm xúc con người. Hắn nghiêm mặt, từ tốn giảng: thích là cảm giác vui vẻ, hạnh phúc từ sâu trong lòng. Khi nói, giọng hắn chậm lại, ánh mắt vương nỗi niềm khó tả — như khoảnh khắc chào đời, xuyên qua vỏ trứng để đón ánh dương. Tạ Huyên mở to mắt, nhìn thẳng vào hắn. Nàng cố gắng nắm bắt cảm xúc ấy, nhưng sự ấm áp, hạnh phúc vẫn là khái niệm xa lạ. Nàng chỉ biết được hơi ấm, cái lạnh — liệu đó có phải là thích? “Ta đã hiểu rồi,” nàng nói, “Mặt ngươi đỏ rồi.” Nàng vỗ má mình, tự hỏi sao mình không đỏ. Cho rằng do cơ thể hắn quá nóng, nàng nhảy đến trước mặt Phượng Tuân, nhón chân, giơ tay chạm vào má hắn để nghiên cứu. Khi đầu ngón tay lạnh giá vừa chạm vào làn da nóng bỏng, Phượng Tuân đã nắm lấy cổ tay nàng. Lòng bàn tay hắn nóng rực.