Chương23
Chương 23
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tạ Huyên hỏi Phượng Tuân liệu nàng có một thanh kiếm chỉ giết được một người không. Hắn định nói điều gì đó nhưng nuốt lời, chỉ siết chặt cổ tay nàng. Nàng thú nhận rằng nàng dụ dỗ hắn nhưng sẽ còn tìm người khác; tình cảm của người khác chỉ là vũ khí cho nàng. Phượng Tuân hỏi nàng sẽ không lừa hắn chứ. Tạ Huyên hôn nhẹ lên môi hắn, thì thầm nàng sẽ không, rồi nhanh chóng chạy đi. Nàng nói với hắn rằng không ai thích một ác quỷ, những người thích nàng đều đã chết.
Sau đó, hồ yêu Thẩm Thanh tìm Tạ Huyên, phát hiện trang điểm của nàng là do Phượng Tuân làm. Thẩm Thanh cho rằng hắn chỉ tốt bụng chứ không thực sự thích nàng, và kể truyền thuyết rằng thần chỉ có thể chết bởi người họ thực sự yêu, nhưng thần không thể thực sự yêu ai. Tạ Huyên hỏi Lệ Ôn về truyền thuyết này. Hắn cười, nói chưa thấy thần nào yêu người, và thần là quy tắc vô tình. Tạ Huyên chất vấn: sống vĩnh hằng bị ràng buộc bởi quy tắc có phải là sự giam cầm không? Lệ Ôn cảnh cáo nàng đừng nói với Phượng Tuân. Tạ Huyên an tâm, tiếp tục tu luyện, nắm vững sức mạnh phán xét. Nàng phát hiện thanh kiếm đen trên đầu mình và cảnh báo Lệ Ôn rằng trước khi kiếm rơi, nàng có thể hủy diệt Phong Đô. Hắn chỉ cười, hỏi sau đó thì sao, nhưng nàng không biết—nàng sống vì hận thù, không có mục tiêu khác.
Trên đường về, Tạ Huyên dùng sức mạnh của Minh thú để quan sát Phượng Tuân. Nàng thấy hắn làm công việc thường ngày, nhặt hoa rơi, phi kiếm trên tuyết, và đến suối nước nóng tắm. Hình ảnh lưng trần của hắn khiến nàng nghĩ rằng chắc hẳn có vết thương, nhưng nhìn lại thì làn da hoàn hảo. Tạ Huyên giật mình, nhận ra mình đang nhìn gì vậy. Nàng quyết định phải tự mình xem thử lưng hắn.