Chương51
Chương 26
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Đến thành Quân Châu, Tạ Huyên thò đầu ra khỏi xe ngựa, nhận thấy binh lính trên tường thành đều có tu vi. Thái thú Hứa Cẩn giải thích rằng yêu thú hoành hành khiến những người không có tu vi đều đã chết. Trong thành, nhà cửa phía tây bị phá bỏ để làm ruộng, người dân sống trong cảnh khốn khó, lén lút quan sát đoàn người từ kinh thành. Phượng Tuân và Kỷ Đình Dục bày tỏ sự phẫn nộ trước cảnh người dân bị yêu thú đe dọa, xem việc bảo vệ Quân Châu là vinh dự. Tạ Huyên suy tư về sự khác biệt giữa thần linh và vua chúa: thần như Lệ Ôn tuy vô tình vẫn thấu hiểu từng chúng sinh, còn hoàng đế chỉ xem thiên hạ như những khối gỗ. Nàng chợt cảm thấy nhân gian còn đáng sợ hơn Minh giới, và nỗi nhớ Phượng Tuân cũng nhạt dần.
Hứa Cẩn mở tiệc tiếp đón, nhưng Chúc Hàn chê thức ăn thô ráp. Tạ Huyên định ăn thì bị Phượng Tuân ngăn lại. Hắn e dè đề nghị nàng ở cùng phòng vì trong viện chỉ còn phòng chính, viện cớ rằng họ sắp kết hôn. Tạ Huyên đồng ý. Sau bữa tiệc, mọi người ai về phòng nấy. Trong phòng, Phượng Tuân tháo trâm cho nàng, hỏi có muốn nghỉ không. Nhưng Tạ Huyên lập tức biến thành mèo hoa, lật bụng khoe “chuông” mèo đực. Nàng đoán hắn muốn dỗ nàng ngủ rồi lén ra ngoài dò xét, liền đòi đi cùng. Phượng Tuân biến thành chim nhỏ, cả hai rời khỏi quán trọ.
Dưới ánh trăng, mèo và chim đi trên mái nhà. Phượng Tuân dẫn Tạ Huyên đến phủ Thái thú. Nàng thấy Hứa Cẩn và thị vệ đang ăn những món kinh dị: tay người, đầu người. Phượng Tuân vung lửa thiêu họ thành tro. Hắn run rẩy vì tức giận, cho rằng tội ác này đáng lẽ đã được ngăn chặn từ lâu, nhưng bị bỏ qua vì vinh quang của Thái tử.
Hai người đến Tây thành, nơi ban ngày là chuồng cừu, ban đêm lại đầy người dân già yếu, phụ nữ, trẻ em bị nhốt. Những người lính canh gác không phải để chống yêu thú mà để quản lý con người. Đột nhiên, một bàn tay đầy vảy đen khổng lồ xuất hiện ở chân trời, yêu thú há miệng về phía thành Quân Châu, nói: “Đói.”