Chương54
Chương 29
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tạ Huyên cảm thấy “Cảnh Tầm” trước mặt mình thật kỳ lạ: hắn không chỉ thuần thục giúp nàng mặc quần áo mà còn né tránh việc ngủ chung, nói “chúng ta chưa kết hôn”. Nàng không hiểu một kẻ đã từng bám riết tìm mình sao giờ lại xa cách, nhưng vẫn kéo hắn lên giường, ngón tay lạnh lẽo đặt trên cổ hắn, âm thầm tính toán chuyện giết người. Phượng Tuân nhìn nàng bằng ánh mắt bình thản, gọi nhẹ “A Huyên”, khiến nàng từ từ buông tay, ngượng ngùng cắn nhẹ vào cổ hắn rồi thiếp đi trong lòng hắn.
Sáng hôm sau, Tiểu Trì hoảng hốt báo tin quan dịch bị lính Quân Châu bao vây, Phượng Tuân lập tức đến doanh trại Binh Mã Tư, còn Kỷ Đình Dục đang nhập định. Tạ Huyên mở cửa đối diện với đội trưởng vệ đội đầy hung hăng, hỏi về cái chết của binh lính. Nàng tiết lộ chính mình đã giết thái thú Hứa Cẩn. Đội trưởng vệ đội hổn hển tố rằng thành Quân Châu đã bị yêu thú ăn mòn từ lâu, kinh thành chậm trễ cứu viện khiến họ phải hiến tế đồng loại để sống sót. Tạ Huyên buông tay, ra lệnh hắn mang mình đến chỗ chủ nhân của yêu thú.
Ngoài thành, Tạ Huyên đối diện với con yêu thú khổng lồ đang nằm trên đồng cỏ. Khi nó nhận ra nàng chính là linh hồn nguyên thủy đã bị trừng phạt, nàng liền dùng lưỡi đao đen cắt đứt cơ thể nó, để lộ một con rắn đen hai đuôi. Trong lúc giao chiến, yêu thú gầm thét rằng nàng đã đẩy Quân Châu vào thảm cảnh, nhưng Tạ Huyên lạnh lùng đáp: “Sự sống của họ liên quan gì đến ta.” Nàng siết chặt đầu rắn, hỏi về số người của nó trong kinh thành, rồi đâm lưỡi đao vào xác yêu thú, hấp thụ thân xác nó và nghe thấy giọng nói của hệ thống ngoài không gian. Hệ thống thừa nhận nàng đã nắm giữ sức mạnh tối cao của không gian, nhưng tuyên bố sẽ có sắp đặt cho nàng chết. Tạ Huyên châm chọc vạch trần bản chất của nó: cướp đoạt cơ thể người bản địa, chiếm lấy thế giới thông qua dòng máu hoàng tộc.
Trong thành, Phượng Tuân dựng trận pháp bảo vệ doanh trại Binh Mã Tư, mặc kệ dân chúng bên ngoài bị yêu thú tàn sát. Một thuộc hạ phẫn nộ quy trách nhiệm cho hắn, cho rằng hắn và công chúa đã hủy hoại Quân Châu. Phượng Tuân chỉ mím môi, nhận lỗi. Khi Tạ Huyên trở lại thành, một thị vệ lao vào nàng, nàng lập tức cắt cổ hắn, nói rằng xung đột với hoàng tộc là tội chết. Phượng Tuân không ngăn cản, chỉ lặng lẽ theo nàng lên xe ngựa. Tạ Huyên an ủi hắn rằng độ lượng không phải sai, sai là những kẻ lừa dối hắn. Hắn ôm chặt nàng, lần đầu có người nói với mình như vậy, và nàng dựa vào lòng hắn ngủ thiếp đi.