Chương56
Chương 31
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tạ Huyên cùng Phượng Tuân tiến sâu vào khu vực cuối hoàng mạch, nơi cây ngô đồng khổng lồ sừng sững như một bức tường thành. Phượng Tuân dùng máu hậu duệ hoàng tộc kích hoạt trận pháp, nhưng hai người — Đại hoàng tử và tiểu công chúa — vẫn chưa hiến máu. Ngay lúc đó, sương đen từ chủ nhân hỗn độn bùng lên chặn đường, mạnh hơn thường lệ nhờ năng lượng dồi dào của cây ngô đồng. Cả hai vượt qua được, nhưng trận pháp vàng bất ngờ sáng rực, báo hiệu hoàng mạch đã mở. Phượng Tuân nhận ra Đại hoàng tử và tiểu công chúa không phải tế máu mà đã chết. Hắn phẫn nộ nhưng bị rào cản vô hình ngăn lại. Tạ Huyên cho rằng sương đen cố tình mời gọi họ vào trung tâm cây, nơi hỗn độn rình rập. Nàng trấn an Phượng Tuân rằng mọi người rồi cũng chết, việc cần làm là tiến vào báo thù.
Bên trong thân cây ngô đồng, họ quan sát những bức tranh tường cổ. Tạ Huyên tò mò về hình tròn được nhân loại quỳ lạy, tưởng là mặt trời hay mặt trăng. Phượng Tuân giải thích đó là trứng — thần kén thai dục của phượng hoàng, cho thấy nhân loại ra đời trước cả thần linh. Hắn chỉ vào khoảng trống trên tường, nói rằng nó đã bị xóa bỏ. Tạ Huyên không mấy hứng thú với lịch sử, thúc giục đi tiếp.
Đến trung tâm, họ thấy một lễ đài lớn, trên đó gã quốc sư giả với hình xăm rắn hai đuôi đang điều khiển buổi tế. Các thành viên hoàng tộc, kể cả hoàng đế, đều quỳ mê man. Gã quốc sư nắm tay Thẩm Hoài — đang bị thôi miên — chuẩn bị khắc dấu rắn lên cổ tay nàng. Đúng lúc đó, Kỷ Đình Dục bước ra, người đầy máu, mang ánh sáng vàng. Y kể lại rằng Đại hoàng tử và tiểu công chúa đã hy sinh, dùng thần lực thuần khiết của mình chặn làn sương đen để y sống sót. Thấy Thẩm Hoài gặp nguy, Kỷ Đình Dục bắn ra một luồng sáng chứa thần lực, đánh gục quốc sư, nhưng ngay lập tức kích hoạt một làn sương đen mạnh mẽ hơn từ lễ đài. Hắn lao đến bảo vệ Thẩm Hoài, còn Tạ Huyên và Phượng Tuân cùng ngăn chặn đợt tấn công.
Phượng Tuân bảo Kỷ Đình Dục tiếp tục triệu hồi Thần vương — người duy nhất có thể giải quyết hỗn độn. Dù Kỷ Đình Dục nói thần chưa từng đáp lại, Phượng Tuân khẳng định Ngài sẽ đến. Trong lúc đó, Phượng Tuân dùng thân thể che chắn cho Tạ Huyên, bị sương đen xé rách vai và lưng. Tạ Huyên giật mình ôm lấy hắn, đổ đầy máu. Nàng tức giận gọi hắn bằng tên , nhưng hắn không đáp — hắn là Phượng Tuân, chứ không phải Sở Cảnh Tầm. Tạ Huyên dù cố đẩy hắn ra, hắn vẫn kiên quyết chịu đòn. Nàng thừa nhận không muốn hắn chết trước khi nàng kịp an bài cái chết của hắn. Cuối cùng, Phượng Tuân suy sụp ngã vào lòng nàng. Cùng lúc, Kỷ Đình Dục chân thành cầu nguyện và lần đầu tiên thấy hình bóng Thần vương.