Chương62
Chương 37
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tạ Huyên đối diện với Thần vương, người vừa dừng tay viết thiệp. Hắn mỉm cười gọi nàng là “tâm ma”, khiến Tạ Huyên nhớ lại quá khứ. Nàng nhận ra rằng Phượng Tuân và Thần vương thực chất xuất phát từ cùng một linh hồn, như Phượng Tuân là một nhân cách thứ hai không được bản thể công nhận. Thần vương rút ra một con chuồn chuồn tre, món đồ chơi mà Phượng Tuân từng làm cho Tạ Huyên. Hắn tiết lộ rằng đó là thứ duy nhất Phượng Tuân từng làm để giành lại quyền kiểm soát cơ thể. Tạ Huyên hỏi về cái chết của Phượng Tuân, và Thần vương xác nhận rằng hắn đã chết năm mười chín tuổi, bị giết trong lôi kiếp do chính những kẻ muốn hắn trở thành Thần vương gây ra. Linh hồn của Phượng Tuân mãi mãi dừng lại ở tuổi đó, lang thang ở Minh giới.
Thần vương kể lại câu chuyện năm xưa: khi mười chín tuổi, hắn xuống nhân gian truy tìm một tà tu và phát hiện ra hoàng tộc đang độc quyền linh khí. Hắn chặt đứt hoàng mạch, nhưng hoàng tộc và các thứ thần đã dùng mạng sống của sinh linh để uy hiếp, buộc hắn dừng lại. Hắn bị lôi kiếp trừng phạt, và từ đó, nhân cách thiện lương của hắn, Phượng Tuân, trở thành tâm ma, bị đẩy vào Minh giới. Thần vương thừa nhận rằng mọi việc diễn ra đều theo kế hoạch của hắn: hắn để Tạ Huyên báo thù thay mình, chặt đứt hoàng mạch và giết sạch kẻ thù, còn hắn chỉ ngồi yên trên Thượng giới. Mục đích cuối cùng là chiếm hữu Tạ Huyên, người duy nhất có thể xoa dịu sự cô đơn của hắn.
Tạ Huyên nhíu mày, rút đao định giết Thần vương, nhưng hắn cười tự tin rằng nàng không nỡ. Tạ Huyên thu đao, hỏi về chuyện năm mười chín tuổi. Thần vương kể rõ hơn: hắn giết hoàng đế, chặt đứt hoàng mạch, nhưng bị ép dừng lại vì không muốn gây thêm thương vong. Hắn bị lôi kiếp, nhưng chấp nhận vì tin rằng mình sai. Sau đó, linh hồn Phượng Tuân xuất hiện như một tâm ma, bị hắn giam giữ trong thế giới của người chết. Tạ Huyên nhận ra rằng Phượng Tuân mãi mãi là thiếu niên mười chín tuổi, bị đóng băng theo thời gian.
Tạ Huyên cúi đầu, không dám nhìn Thần vương, nhưng hắn nâng cằm nàng lên, nói rằng có thể học cách giống Phượng Tuân hơn. Tạ Huyên hét lên rằng nàng vẫn còn tình cảm, vẫn yêu Phượng Tuân, và rằng bản thể trước đây của nàng vẫn còn. Nàng cố gắng tìm kiếm hơi ấm trong mắt Thần vương, nhưng hắn lạnh lùng nói rằng Phượng Tuân đã biến mất, hòa vào linh hồn hắn. Thần vương ôm nàng, vòng tay ấm áp, nhưng Tạ Huyên đâm lưỡi đao đen vào lưng hắn. Nàng nói rằng nàng không muốn Thần vương bây giờ, chỉ muốn Phượng Tuân. Hắn gục xuống, máu chảy, nhưng vẫn đưa tay lau nước mắt cho nàng.