Chương7
Chương 7
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tạ Huyên nhíu mày khi Tần Quảng vương lấy tay áo nàng lau nước mắt. Nàng nghĩ rằng pháp thuật của Phượng Tuân không đủ mạnh để khiến vị Diêm vương này bất động, nhưng thực ra nếu Phượng Tuân ôm lão một cái, Tần Quảng vương cũng sẽ bị dọa đến không nhúc nhích. Nàng âm thầm quyết định sẽ đi tìm bí tịch công pháp mà Tần Quảng vương từng nhắc đến. Tần Quảng vương khóc xong, khôi phục vẻ uy nghiêm, dặn nàng đừng nói ra chuyện này – nhưng Tạ Huyên lại hiểu lầm thành "chuyện này nhất định phải nói lung tung".
Đúng lúc đó, gió tuyết nhỏ dần, một người áo đen bước tới – Lệ Ôn, Sở Giang vương của Thập điện Diêm vương. Hắn ta mỉm cười chế giễu Tần Quảng vương, nhưng Tạ Huyên nhận ra nụ cười ấy chỉ là ngụy trang. Nàng thấy ở hắn một sự tàn nhẫn giống mình. Lệ Ôn đi thẳng về phía nàng, không thu liễm khí tức cường đại, dùng lực đè ép muốn nàng quỳ xuống. Tạ Huyên chống cự, run rẩy nhưng vẫn đứng vững, dù mỗi tấc xương đều kêu gào. Tần Quảng vương muốn ngăn cản, nhưng Lệ Ôn giơ tay ra hiệu ông đừng lên tiếng.
"Tôn chủ nói nàng ta muốn học quỷ thuật, ủy thác chúng ta đến dạy." Lệ Ôn lạnh lùng nói, rồi dùng thần thông quăng Tạ Huyên vào địa ngục thật sự. Nàng rơi vào Hàn ngục, dây leo lạnh thấu xương quấn chặt, nhưng nàng vẫn giữ một tia ý thức, khó khăn bò về phía trước. Kế tiếp là rừng đao – hàng ngàn lưỡi dao sắc xé rách hồn thể nàng, nhưng nàng cắn răng chịu đựng, thậm chí nghiên cứu cấu tạo của lưỡi dao để thoát thân với tổn thất ít nhất. Cuối cùng là ánh nắng thiêu đốt gấp trăm ngàn lần nhân gian, hồn thể nàng gần như cháy rụi, nhưng trong đau đớn, nàng lại dâng lên một niềm khoái ý: nếu nàng gϊếŧ người, họ cũng sẽ phải nếm thử những đau đớn này! Lệ Ôn ngạc nhiên nhận ra nàng vẫn chưa mất ý thức.
Khi Tạ Huyên cuối cùng gục ngã trước một con mắt mở to ở cuối đường, hồn thể nàng đã ướt đẫm mồ hôi. Lệ Ôn ôm nàng trở về Phong Đô, ném vào lòng tướng quân giáp đồng đang canh gác. Tướng quân giáp đồng luống cuống, vội vàng đỡ lấy nàng, cầu xin trời đất rằng mình không làm gì nàng cả. Khi Tạ Huyên tỉnh dậy, nàng thấy xa xa có ánh sáng bảy màu – là Phượng Tuân sắp về. Nàng vội chỉnh lại xiêm y, cắn môi cho hồng hào, cố che giấu vết tích địa ngục vừa trải qua.