Chương6:Chương6
Chương 6
Ta ngồi trong quán trọ suốt ba ngày, Phương Văn Châu vẫn chưa quay lại. Cuối cùng ta quyết định đi tìm hắn, vừa ra khỏi cửa đã thấy bóng dáng hắn từ trong màn mưa. Áo trắng nhuộm đỏ máu tươi, tay cầm hơn mười yêu đan lớn – hắn thực sự đã giết sạch đại yêu ở núi Kỳ Sơn, báo thù cho mẫu thân ta. Hắn cọ mũi ta rồi lảo đảo ngất đi.
Ta phát hiện hắn trúng dâm độc của xà yêu, chỉ có thể giải bằng cách làm chuyện đó với người khác. Nghiến răng, ta liều mạng cởi áo hắn, cắn xương quai xanh và liếm môi hắn. Ban đầu không thuần thục, nhưng sau đó ta tìm ra bí quyết, cảm thấy thoải mái đến mức lơ là để lộ đuôi hồ ly. Phương Văn Châu bất ngờ tỉnh lại, nắm chặt đuôi ta, giọng khàn khàn: "Ngươi là yêu quái?" Ta hoảng sợ đánh ngất hắn.
Thỏ yêu khuyên ta nhân cơ hội giết hắn, nhưng ta từ chối vì hắn đã báo thù cho ta. Ta quyết định bảo vệ hắn khỏi lũ yêu quái khác đang ngửi mùi máu tìm đến.