Chương23
Chương 23
Từ Hành, Diệp Hạo và Lê Viên leo vách núi để khai thác Huyền Thiết Khoáng. Lê Viên tỏ ra khinh thường, bảo Từ Hành ở dưới đợi, nhưng nàng vẫn cố gắng leo lên nhờ Diệp Hạo giúp đỡ. Khi thấy đống quặng lớn, Lê Viên lấy đục ra nhưng không thể đục nổi mảnh nào. Từ Hành nuốt mấy viên Tích Cốc đan, tiện tay đưa Diệp Hạo nhưng hắn từ chối, ngạc nhiên vì nàng ăn nhiều. Thực ra Tích Cốc đan không có hiệu quả lâu dài với cơ thể nàng.
Phệ Thiết Thú con giúp cắn một mảnh quặng nhỏ. Từ Hành đặt tay lên quặng, vận dụng Kim linh lực thấm vào, hóa thành lưỡi dao cắt quặng. Nhờ linh khí Kim hệ dồi dào trong bí cảnh, linh lực vừa tiêu hao lập tức được bù đắp. Khối quặng đầu tiên rơi, kỹ năng Khai Kim tăng kinh nghiệm. Từ Hành lén thu quặng vào không gian trữ vật, chỉ để lộ một khối giả vờ mới đục được.
Trên màn sáng của học viện, giáo tập Chu chú ý đến Phệ Thiết Thú con bên chân Từ Hành, cho rằng nàng hợp với Ngự Thú Trường nhưng tiếc tư chất kém. Viện trưởng Trạch Ngọc Chi nhận xét ban đầu Phệ Thiết Thú tránh né do khí tức của Thẩm Độ. Đột nhiên vài màn sáng biến mất, Trạch Ngọc Chi giải thích là do Ngũ Linh Châu thiếu linh lực.
Ngày thứ tư, mười khối quặng nộp nhiệm vụ đã xong. Ba ngày tiếp theo, cả Lê Viên và Từ Hành đều chọn tiếp tục đào quặng. Khi đến hạn, đội hai mươi bảy hội tụ. Đông Phương Nghi và vài người bàn tán rằng nhiệm vụ suôn sẻ nhờ tránh xa Thẩm Độ. Từ Hành lập tức phản bác: "Ý các vị là hoàn thành nhiệm vụ nhờ Thẩm sư huynh không có mặt?" Nàng quay đi, vẫy tay gọi Thẩm Độ từ trong rừng bước ra. Nàng tiết lộ mình đã mời Thẩm Độ hộ tống, và suốt đường về không gặp yêu thú nào nhờ hắn. Mọi người sững sờ, Phạm Tố Đàm nhanh chóng xin lỗi, những người còn lại cũng hạ bậc thang. Riêng La Minh hừ lạnh rời đi. Thẩm Độ vẫn thản nhiên, không buồn vui. Từ Hành nhìn bóng lưng hắn, thấy chạnh lòng.
Ra khỏi bí cảnh, Từ Hành mang hai trăm trung phẩm linh thạch tìm Thẩm Độ. Thấy hắn do dự không nhận, nàng sốt ruột lo hắn nuốt lời. Thẩm Độ im lặng, Từ Hành thất vọng tự nhủ: luyện khí tầng một làm sao dám hứa trở thành luyện đan sư nổi. Định thu túi về thì Thẩm Độ chìa tay, nói: "Được." Từ Hành vui mừng đập nhẹ vào tay hắn rồi nhét túi vào lòng hắn. Thẩm Độ cười hỏi: "Vậy từ nay sư muội là 'đầu tư thiên tiên' của ta?" Từ Hành ngượng ngùng chuyển đề tài, xin lại bình Tụ Linh đan mình tự luyện, định sau này luyện đan tốt hơn đền. Thẩm Độ giả vờ lần này không mang theo, hẹn lần sau trả. Khi nàng đi xa, hắn lấy hai bình đan ra, mỉm cười hiếm hoi, thầm nghĩ lần sau vẫn sẽ "quên" mang.