Chương4
Chương 4
Từ Hành quyết định tạm gác chuyện bảo vật trong núi vì sợ mang họa cho thôn. Nàng về nhà, dùng gỗ làm then cửa, rồi nghiên cứu cỏ cầm máu hái được. Khi nàng xào thử cỏ trong nồi, bảng kỹ năng không mở khóa [Y thuật] mà lại tăng kinh nghiệm [Nấu ăn] và thêm món [Xào cỏ cầm máu], khiến nàng vừa buồn cười vừa ngạc nhiên. Nàng ăn thử, vị đắng nghét.
Nhận ra thiếu dược liệu trong nhà, Từ Hành đoán đồ đạc của cha nàng – thầy thuốc Từ Trăn – đã bị người khác lấy mất từ lâu. Nàng lau sạch mấy dụng cụ còn sót, đem ba cây cỏ cầm máu phơi khô để thử làm bột cầm máu sau. Buổi chiều, nàng đào măng ở rìa rừng trúc, cơ thể yếu ớt khiến nàng mệt nhoài.
Đang định về nhà, một luồng sáng trắng rơi xuống, đập gãy mấy cây trúc. Một thiếu niên áo trắng, tay cầm kiếm, mặt mũi lấm lem bò ra. Hắn thấy Từ Hành liền quát "Ngươi là ai?", rút kiếm đề phòng. Từ Hành hoảng sợ, vội đáp mình sống ở đây. Một người khác ngự kiếm đến – Tương Ngọc Tuyền – dùng pháp thuật kiểm tra, kết luận nàng chỉ là phàm nhân. Cả hai giải thích họ đi ngang, không có ác ý.
Thiếu niên tên Tả Khâu Húc hỏi tên núi, Từ Hành trả lời là núi Hủy Linh. Họ bàn nhau vào núi tìm bảo vật vì thấy linh quang tím. Tương Ngọc Tuyền muốn chờ thêm sư huynh, Tả Khâu Húc sốt ruột, nói thể chất sư huynh đó xui xẻo sẽ làm hỏng việc. Từ Hành nghe vậy càng thêm lo lắng.
Tối đến, hai người gõ cửa nhà nàng, hỏi thăm thôn trưởng vì có việc quan trọng. Từ Hành mở cửa, lo sợ nhưng biết không thể từ chối.