Chương6
Chương 6
Triệu Đức Thịnh cho biết núi Hủy Linh mười mấy năm nay không hề thấy rắn, dù dã thú vẫn còn. Tương Ngọc Tuyền lo ngại con rắn từng xuất hiện là đại yêu tu vi thâm hậu, bèn bịa chuyện về yêu khí nồng đậm và con heo rừng yêu thực ra chỉ là tiểu tốt, hòng dọa thôn trưởng cấm dân làng vào núi. Ông ta và võ giả khẩn cầu hai tu sĩ trừ yêu. Tương Ngọc Tuyền giả vờ khó xử, rồi nhận lời mời sư huynh Thẩm Độ, một kiếm tu lợi hại, đến giúp. Thôn trưởng mừng rỡ, mời họ ở lại nhưng bị từ chối; họ nói sẽ nghỉ trước nhà Từ Hành. Thôn trưởng thưởng cho Từ Hành một bao lương thực. Tả Khâu Húc thu gọn bao lương thực và xác heo vào nhẫn trữ vật rồi cùng sư huynh đưa Từ Hành về bằng phi kiếm.
Về đến nhà, Tả Khâu Húc thấy cảnh nghèo nàn của Từ Hành, động lòng lén để lại hai lọ đan tích cốc. Hai tu sĩ ngồi thiền dưới hiên. Từ Hành thắc mắc hỏi về bảo vật và đại yêu. Tương Ngọc Tuyền giải thích: họ phát hiện một cây Thất Diệp Linh Chi thất giai trong núi, có thể giải đan độc, nhưng chưa chín và có kết giới bảo vệ. Kết giới đang tan, linh khí rò rỉ. Linh chi thường có xà tộc bảo vệ, nếu bị phá hủy, chủ nhân sẽ nổi giận. Họ bịa chuyện đại yêu để dân làng tránh xa, chờ sư huynh Thẩm Độ đến gia cố kết giới, giữ an toàn cho thôn. Từ Hành cảm kích trước lòng tốt của họ. Từ Hành về phòng, vui mừng vì có lương thực, liền nấu một bữa no nê, định mời hai tu sĩ cùng ăn. Mùi thơm khiến Tả Khâu Húc tỉnh dậy, tò mò.