Chương9
Chương 9
Trong núi Hủy Linh, Tả Khâu Húc và Tương Ngọc Tuyền cùng Thẩm Độ tiến vào rừng sâu. Tả Khâu Húc than thở vì Thẩm Độ luôn gặp xui xẻo, lần này lại trượt chân rơi hết đồ xuống sông. Hắn lo lắng cho việc kết đan của sư huynh vì không đủ tài nguyên. Tương Ngọc Tuyền cho rằng Thẩm Độ trừ yêu vì chính nghĩa, không phải vì bảo vật. Thẩm Độ nhẹ nhàng khuyên giải, nhưng trong lòng tiếc một cuộn giấy bí cảnh cũng bị rơi.
Đột nhiên, Thẩm Độ phát hiện một cây linh chi thất giai tỏa ánh tím, có kết giới đang tan rã. Tả Khâu Húc ngạc nhiên vì hôm qua không thấy. Thẩm Độ suy luận rằng linh chi được ai đó di thực, kết giới tan do chủ nhân bị thương nặng. Hắn quyết định ngồi sửa kết giới, nhờ hai người bảo vệ. Tả Khâu Húc muốn hái ngay nhưng Tương Ngọc Tuyền can ngăn, nói nên chờ ba năm nếu chủ nhân chết.
Trong khi đó, Từ Hành ở thôn Tiểu Hà đang phơi cá khô. Triệu Gia, cháu thôn trưởng, đến giúp và tỏ vẻ ngưỡng mộ vì nàng được tiên trưởng để mắt. Từ Hành thất vọng vì hôm nay không được mời ăn. Triệu Gia hỏi về tiên trưởng, nhưng nàng lắc đầu. Hắn tỏ ra đáng thương, nói mình không có thiên phú võ giả. Từ Hành không đáp, quay vào nấu cơm.
Ba tu sĩ trở về. Tương Ngọc Tuyền bảo Triệu Gia chuyển lời yêu vật đã trừ, khuyên dân làng ít vào núi. Triệu Gia lắp bắp. Từ Hành mời họ ăn trưa, Tả Khâu Húc định nhận lời nhưng Thẩm Độ từ chối, phi kiếm bay lên, trước khi đi nhắc nhở nàng thu cỏ cầm máu khô héo vì phơi nắng quá lâu. Nàng vội thu lại.
Ba người hóa thành lưu quang rời đi, khiến Triệu Gia và Từ Hành cùng thốt lên: "Người tu tiên nhất định rất mạnh…" và "Tu tiên rồi nhất định ngày nào cũng ăn no…". Triệu Gia khinh thường nàng chỉ nghĩ đến ăn, thấy tiên nhân không đặc biệt quan tâm đến nàng nên lười nịnh nọt, vội chạy về thôn báo tin. Từ Hành tiếc nuối vì mất cơ hội ăn chực.
Tác giả comment: Viết đến chỗ phơi cá khô, không biết Từ Hành và đống cá khô, cái nào mặn hơn?