Chương18
Chương 18
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Cơn giận của Giang Chiêu bùng lên dữ dội, nàng thi triển Kim Linh Quyết với uy lực chưa từng có, tạo màn chắn bảo vệ Hoành Minh và tộc nhân phía sau. Từng mũi tên lửa bắn thẳng vào phụ thân và quân lính của ông, tiên phong tan tác ngay lập tức. Một mũi tên của nàng xuyên gãy lông vũ trên đỉnh đầu lão phượng hoàng, khiến hắn gào thét điên cuồng vì tức giận. Giữa lúc thần lực hỏa hệ dần tiêu hao đến cực hạn, một nguồn sức mạnh thủy hệ màu xanh lam bất ngờ bùng phát từ đầu ngón tay nàng, làm ướt sũng toàn bộ hỏa phượng tộc đối diện. Phụ thân nàng bị dội nước, cơ thể bốc khói trắng cuồn cuộn, hoang mang không hiểu vì sao. Giang Chiêu kinh ngạc trước khả năng khống chế thủy hệ dễ dàng, nghi ngờ thân thế của mình. Phía sau, Hoành Minh cùng tộc nhân kinh hô, tung nàng lên không trung, reo hò vang dội: "Giang Chiêu! Chiến thần!"
Niềm vui chưa kịp lắng xuống, lão phượng hoàng lén lấy ra một pháp khí hình mũ thần khí do Hành Vân để lại. Chiếc mũ bành trướng to lớn, lao đến với tiếng ù ù ghê rợn, gây thương vong khắp nơi. Dù dốc toàn lực, Giang Chiêu cũng không thể chạm vào nó, chỉ bị xoay vòng vòng đến chóng mặt. Phụ thân nàng cười ha hả, cho rằng không ai có tư cách đối phó với thần khí ấy. Nàng lạnh lùng hỏi hắn cớ sao ra tay tàn bạo, hắn đáp rằng Xích Mã tộc không dâng ngựa khiến quân đội suy yếu, Trọng Hoa Đế Quân đã hạ lệnh hành tội. Giang Chiêu nhận ra hắn đã phản bội lời dạy của chính mình, giao ước với Trọng Hoa để đột phá tu vi. Nàng tuyên bố đoạn tuyệt phụ tử từ nay về sau, gặp lại chính là kẻ địch không chết không thôi.
Lão phượng hoàng điên cuồng gào lên "nghiệt chướng", trong khi Giang Chiêu tiếp tục đối phó với chiếc mũ thần khí. Trong lúc nguy cấp, một nam tử áo xanh từ trên trời hạ xuống, nhẹ nhàng lật tay chạm vào vành mũ, lập tức khiến nó ngã ngửa, xoay vòng trên mặt đất bất lực. Hỏa phượng tộc lập tức phát động công kích lần nữa, Xích Mã tộc buộc phải dốc sức nghênh chiến. Nam tử áo xanh thu lại thần khí, lao vào chiến trận. Bóng lưng quen thuộc khiến Giang Chiêu ngây người. Nhị đệ Tiêu Viêm gọi nàng tỉnh lại, nàng chợt nhận ra mình còn một tam đệ từng tặng bảo vật gia truyền. Nàng lục tìm bức họa chiến thần từ túi Càn Khôn, mở ra giữa không trung. Hình bóng trên bức họa giống hệt nam tử áo xanh. Khi hắn quay đầu, bốn mắt giao nhau, Giang Chiêu vô thức lùi lại, bức họa rơi xuống đất. Hắn là phu quân nàng, người lẽ ra đang ở Đại Vương Sơn làm ruộng nhổ cỏ.