Chương10: 10: Thiếu Niên Thiên Sư Lên Đường
Chương 10
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Sau cuộc trò chuyện của ba lão giả về những dị động từ 'bọn chúng', cảnh quay chuyển đến một đỉnh núi cao yên bình, nơi có hai người một già một trẻ đang đứng. Lão giả mặc trường bào xanh nhạt, sau lưng có hình cực đồ âm dương, hỏi thiếu niên mặc trường bào trắng, tay cầm quạt, rằng hắn đã chắc chắn quyết định chưa. Thiếu niên, tuổi chừng mười bảy, gật đầu kiên quyết, nói đã đến lúc phải đi tìm đáp án của chính mình. Lão giả khuyên hắn cẩn thận, thế giới này đáng sợ hơn nhiều so với những gì hắn thấy, và đừng đánh giá thấp ai, nhưng thiếu niên tỏ ra tự tin.
Hai người im lặng một lúc, rồi thiếu niên bất ngờ ôm chầm lấy lão giả, òa khóc và bày tỏ lòng biết ơn vì đã chăm sóc hắn suốt bao năm qua, coi lão như người thầy, người phụ mẫu duy nhất. Hắn khấu đầu ba cái trước mặt lão giả rồi phất áo quay đầu rời đi. Lão giả, với ánh mắt rưng rưng, tiễn hắn đi và nghĩ về con đường phản nghịch mà thiếu niên đã chọn — vượt qua thượng thiên, một con đường không có tia sinh cơ. Lão thầm mong hắn chứng minh được điều đó.
Khi thiếu niên đã đi xa, lão giả chợt phát hiện mất hai bảo vật: vòng ngọc thủy tinh và la bàn tiên thiên, và trong cơn thịnh nộ, lão hét vang cả ngọn núi. Cùng lúc đó, ở một nơi xa, một đại hán cơ bắp sờ hai món đồ ấy và cười đắc ý, tự nhủ đã lừa được lão già, rồi hắn lên đường đi ‘cứu vớt mỹ nữ, thánh nữ, thần nữ’.
Chuyển cảnh, tại khu rừng mà Lý Kỳ Phong đã hạ cánh, hơn ba canh giờ sau chấn động, một nam tử mặc đồ đen xuất hiện trên bầu trời, tỏa ra khí tức khủng khiếp ép nhiều tu sĩ quỳ xuống. Hắn dùng gương soi lại cảnh ba canh giờ trước, thấy một vật mờ ảo màu vàng hình tròn bay vào, nhưng không rõ đó là gì. Đột nhiên hắn biến sắc rồi kích hoạt phù bay đi. Ngay sau đó, Tống Lâm hiện ra, truy tìm nam tử áo đen không kịp, gã liếc thấy Lý Kỳ Phong bất tỉnh gần đó và ném cho hắn một luồng ánh sáng hộ thể rồi biến mất.
Hai canh giờ sau, khu rừng Mục Sâm Lâm trở nên nhộn nhịp. Đây là sơn mạch lớn thứ hai của vương quốc Lĩnh Nam, nơi có nhiều thảo dược và yêu thú các cấp. Nhờ luồng khí tức khủng bố khiến yêu thú trốn hết vào hang, các võ giả, tu sĩ, và cả phàm nhân đổ xô vào sâu trong rừng để vơ vét thảo dược quý hiếm—một cơ hội ngàn năm có một. Họ chạy đua với thời gian trước khi yêu thú trở lại, gây ra nhiều cuộc ẩu đả và chém giết khắp nơi.