Chương16: 16: Thành Phong Kiều
Chương 16
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Sáng hôm sau, Lý Kỳ Phong thức dậy sớm, tập thể dục rồi cùng cha con Lê Hoàn và Thanh Tâm lên đường. Hắn nhận ra thị trấn này tuy nhỏ nhưng diện tích rất rộng, phải đi khá lâu mới tới nơi. Lê Hoàn giải thích muốn bán thảo dược tốt thì phải đến thành Phong Kiều, một trong mười thành lớn nhất vương quốc Lĩnh Nam, nơi tập trung nhiều võ giả và tu sĩ. Khoảng cách từ đây đến đó hơn một trăm dặm, nên họ đến một trang trại cho thuê yêu thú. Chủ trang trại là một lão giả dễ tính, Lê Hoàn thuê một cỗ xe do hai con sơn giác dương kéo với giá mười linh thạch. Loài yêu thú này tuy chỉ là nhị giai nhưng chạy rất nhanh, lại tự biết đường về. Sau hơn nửa canh giờ, họ đến thành Phong Kiều.
Thành Phong Kiều hiện ra trước mắt Lý Kỳ Phong khiến hắn ngỡ ngàng: tường thành cao ba trượng, cổng thành rộng bốn thước, lính canh đông đảo với khí tức sắc bén. Dòng người ra vào tấp nập, khác hẳn những trấn nhỏ. Thanh Tâm hóa trang thành xấu xí để tránh chú ý. Khi vào cổng, Lê Hoàn nộp mười lăm linh thạch cho lính gác. Họ hơi ngạc nhiên khi thấy một phàm nhân như Lý Kỳ Phong, nhưng vẫn cho vào vì thành này không yêu cầu tu vi. Bên trong thành, hai bên đường là những tòa nhà lớn, người đi lại náo nhiệt với đủ loại: tán tu, thiếu niên bất phàm, công tử cưỡi xe thú… Đường phố rộng rãi, lát đá cứng, hai bên có sạp hàng bán thịt yêu thú, đan dược, vũ khí. Lý Kỳ Phong nhận xét thế giới này chú trọng tu luyện hơn phát triển khoa học kỹ thuật.
Lê Hoàn nghiêm giọng dặn Lý Kỳ Phong phải cẩn trọng trong lời nói, tuyệt đối không gây xung đột vì thành này nghiêm cấm đánh nhau, kẻ phạm có thể bị xử tử ngay tại chỗ. Lý Kỳ Phong kinh hãi, nhận ra sự nguy hiểm của thế giới này và thầm quyết tâm nhanh chóng trở nên mạnh mẽ. Hắn hỏi nếu không kiềm chế được thì sao, Lê Hoàn đáp phải ra ngoài thành hoặc vào đấu trường sinh tử. Dù luật lệ khắt khe, Lý Kỳ Phong thấy an toàn hơn cuộc sống “cá lớn nuốt cá bé”.