Chương3: 3: Quá Khứ Của Lý Kỳ Phong
Chương 3
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Đoàn khảo cổ dẫn đầu bởi giáo sư Lý Sơn tiến vào khu di tích cổ dưới lòng Hồ Hoàn Kiếm. Trước mắt họ là một tòa cung điện nguy nga với những bậc thang đá xanh và kiến trúc hoàng gia cổ kính, khiến cả đoàn xúc động. Lý Sơn nghiêm lệnh toàn đội đứng nghiêm và cúi chào trước di tích, thể hiện sự thành kính với tổ tiên. Sau đó, ông phân công ba người một tổ để khảo sát từng tòa nhà, nhấn mạnh yếu tố an toàn. Lý Kỳ Phong muốn đi riêng nhưng bị Lý Sơn từ chối thẳng thừng, buộc phải đi cùng ông và cô Trần Dung.
Trong lúc leo lên chín mươi chín bậc thang, Lý Kỳ Phong hồi tưởng về quá khứ đầy biến động của mình. Lớn lên trong trại mồ côi, hắn từng lang thang kiếm sống, đói rét, bị đánh đập, thậm chí tranh ăn với chó. Sau khi tố giác băng đảng ma túy, hắn bị truy đuổi và được Lý Sơn cứu rỗi, nhận nuôi từ năm mười hai tuổi. Hắn biết ơn Lý Sơn nhưng vẫn giữ tính hiếu động, nghịch ngợm, khiến ông phải dạy riêng tại nhà. Dù hay cãi lời, hắn luôn coi Lý Sơn như cha.
Khi lên đến đỉnh, ba người đứng trước cung điện với hai cột lớn chạm rồng, cánh cửa nặng đến nỗi Lý Kỳ Phong đẩy nhẹ rồi ngã lăn ra đất. Trần Dung đỡ hắn dậy, còn Lý Sơn quát mắng tính hấp tấp của hắn. Bước vào trong, cả ba kinh ngạc trước không gian rộng lớn với trần nhà cao mười mét, bốn cột đá chạm hoa văn rồng cuộn, và trên trần là hình một con rồng khổng lồ cùng các họa tiết chim lạ, sóng nước. Bốn góc đặt tượng Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ, Chu Tước. Giữa sảnh là một ngai vàng bằng ngọc ngũ sắc phát sáng, tỏa ra khí thế uy nghiêm, khiến họ muốn quỳ lạy. Xung quanh tường là những bức phù điêu đá bám đầy bụi.