Chương72: 72: Tức Giận
Chương 42
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Sau khi Đinh Nhạc bỏ đi, Lý Kỳ Phong và Tuyệt Vô Mệnh tiếp tục dọc đường. Họ tìm đến một tiệm đan dược tên Dược Vân Các nhưng chủ tiệm thản nhiên hỏi có linh thạch không rồi mới tiếp khách. Khi định lấy tiền, Lý Kỳ Phong phát hiện toàn bộ linh thạch trong người cùng lò luyện đan biến mất, thay vào đó là một củ cải lớn. Tuyệt Vô Mệnh cũng mất nhẫn trữ vật và hai bảo vật lấy từ lão đạo sĩ. Chủ tiệm cười bảo họ chắc mới đến Hoa thành và may gặp ông ta; hai người vội vàng lao ra ngoài.
Lý Kỳ Phong nhận ra bị móc túi lúc chen lấn ở cổng thành, nhưng đám đông quá đông không biết tìm ai. Đang lúng túng, Tuyệt Vô Mệnh khẳng định biết hướng đi vì trên nhẫn trữ vật có ấn ký đặc biệt và cơ quan: nếu ai mở ra sẽ phát nổ. Lý Kỳ Phong châm chọc, nhưng Tuyệt Vô Mệnh kiêu ngạo đáp rằng nhẫn được bố trí trận pháp. Đúng lúc đó, một loạt tiếng nổ lớn vang lên đúng hướng họ đang đến. Cả hai lập tức chạy đến hiện trường.
Nơi phát nổ là một khách trạm xa hoa tan hoang, bốc khói nghi ngút. Xung quanh là đám thanh niên rách rưới, thương tích đầy mình – chính là nhóm đã chặn đường họ trước khi vào thành, trong đó có Đinh Nhạc. Từ đống đổ nát, Tần Cối gào lên nhờ cứu giúp. Đám người vội đào bới đưa gã ra ngoài; Tần Cối người đầy máu, bảo y rách nát suýt chết. Tức giận, gã ném chiếc nhẫn trữ vật vướng trên áo ra xa. Tuyệt Vô Mệnh nhanh chóng bắt lấy, đeo vào tay cười khẩy: “Đồ của đạo gia mà dám trộm, giờ biết hậu quả chưa?”
Tần Cối phun máu, phẫn nộ ra lệnh đàn em bao vây hai người. Lý Kỳ Phong quát đòi linh thạch, Tần Cối hét lên đánh chết chúng. Ngay lập tức, Tuyệt Vô Mệnh dùng bộ pháp phá vòng vây chạy trốn. Lý Kỳ Phong bất đắc dĩ chạy theo, bực tức hỏi sao bỏ chạy. Tuyệt Vô Mệnh đáp rằng đánh nhau là thô bỉ, phải dùng đầu. Y khiêu khích đám đông bằng lời nhục mạ; bọn chúng điên cuồng đuổi theo, bỏ mặc Lý Kỳ Phong rẽ sang hướng khác.