Chương13
Chương 13
Từ Ly Lăng đi làm, Quan Dập đến trực Huyền Nha, tiện đường vào Duyệt Hồng Lâu chào hỏi Oanh Nhiên và người quản sự do Huyền Nha phái đến. Người quản sự dẫn nàng đến phòng nghỉ khách, bên trong có bốn người phụ nữ đang làm việc riêng. Nàng được phụ trách năm phòng nữ đệ tử ở tầng bốn, khi gõ cửa gặp một nữ đệ tử mất kiên nhẫn quát “Cút”, nàng không hề khó chịu vì đã quen với việc bị mắng hồi đi làm. Bỗng người quản sự gọi nàng xuống lầu ba, nơi một vị trưởng lão tu sĩ chỉ đích danh muốn nàng đến hầu. Vương nương tử cảnh báo có thể ông ta nảy sinh ý đồ xấu, nhưng Oanh Nhiên vẫn cảnh giác bước vào. Trong phòng, trưởng lão Chu Đồ Nha ôn tồn hỏi han, rồi lấy cớ nàng giống muội muội quá cố của ông ta, cho nàng ba viên linh thạch. Thực chất, ông ta ban đầu tưởng nàng là Thánh Ma ngụy trang, nhưng sau khi dùng la bàn kiểm tra không phát hiện linh khí hay ma khí nên kết luận nàng là phàm nhân. Ông ta thầm nghĩ không thể nào một nữ nhân có thể khiến ác ma rửa tay gác kiếm, nên không nghi ngờ nữa. Tuy nhiên, ông ta lại sinh lòng lo lắng vì lần trước khi chạy trốn ma tộc đã đóng kết giới sớm, hại chết mấy đệ tử, không biết ăn nói sao với môn phái.
Gần trưa, Oanh Nhiên định ra ngoài ăn cơm thì thấy Từ Ly Lăng xách hộp đồ đến tận nơi, nàng vui mừng chạy tới. Hắn kéo nàng vào hẻm sau tửu lầu, hai người ngồi trên băng đá ăn trưa. Từ Ly Lăng nói xin chưởng quầy cho nghỉ thêm một canh giờ buổi trưa, tối làm muộn một canh giờ để có thể đưa đón nàng. Oanh Nhiên nghe mà mềm lòng, rúc vào lòng hắn. Ăn xong, hắn bảo không phải về nhà mẹ vì đã báo rồi. Nàng ăn vài miếng bỏ dở, hắn ăn phần còn lại, rồi đút cho nàng miếng thịt. Trên lầu bốn, các nữ đệ tử nhìn xuống thấy cảnh này, một người cảm thán tình cảm vợ chồng tốt, nhưng Ninh Phỉ – đệ tử mất sư huynh trong trận chiến – ngồi u ám. Bỗng có người gọi xuống họp, Chu Đồ Nha nói đã phát hiện tung tích Thánh Ma, định giết hắn để báo thù. Ninh Phỉ cho rằng Thánh Ma đang suy yếu nên mới trốn, đây chính là cơ hội, nàng thề sẽ chặt đầu hắn.
Giờ Tuất, Từ Ly Lăng đón Oanh Nhiên về nhà. Nàng mệt mỏi, kể chuyện được ba viên linh thạch, tính tiết kiệm để sau này chuyển nhà. Hắn bảo sao cũng được, rồi che mắt nàng bảo ngủ. Ngày hôm sau, Oanh Nhiên gõ cửa phòng thứ hai, Ninh Phỉ ra mở, xin lỗi vì thái độ hôm trước và nhờ nàng dẫn đi dạo phố. Dù nóng, Oanh Nhiên vẫn đồng ý. Buổi trưa, nàng ăn không nổi, Từ Ly Lăng bảo nếu mệt thì về nhà, vì hắn cho nàng đi làm là để nàng tự biết nghỉ, chứ không phải để bị sai khiến. Nàng cảm động, hôn lên má hắn, nói chỉ nửa tháng thôi. Ăn xong, hắn chở nàng đi mua chè đậu xanh giải nhiệt, nhưng rồi lại không nói lời nào chở thẳng về nhà.