Chương20
Chương 20
Đêm hôm đó, Oanh Nhiên giật mình tỉnh giấc, cả người lạnh toát. Nàng mơ thấy mình đang ở chiến trường, gọi Từ Ly Lăng thì hắn quay đầu lại, cầm trường thương đâm thẳng vào nàng. Từ Ly Lăng ôm nàng an ủi, phân tích rằng có lẽ sau lưng nàng có thứ gì đó nên hắn mới dùng thương, vì thương chỉ có đầu nhọn, không làm nàng bị thương như kiếm. Oanh Nhiên nhớ lại giấc mơ thấy hắn trẻ hơn, khí chất ngông cuồng hơn, tự hỏi liệu đó có phải hắn thời trẻ không. Nàng giận dỗi đấm hắn, hắn chỉ cười.
Sáng hôm sau, Từ Ly Lăng nói sẽ ở nhà với nàng, nhưng nàng bảo hắn cứ đi làm, vì nàng cần thu dọn đồ đạc để chuẩn bị chuyển nhà. Hắn nấu cơm xong rồi ra ngoài. Oanh Nhiên ở nhà dọn dẹp, Đại Hoa vào hỏi nàng có định chuyển nhà vì hắn không, nàng đáp không hẳn, mà là vì nếu ở lại sẽ liên lụy cha mẹ và Quan Dập. Đại Hoa châm chọc rằng lỡ hắn nổi ma tính giết nàng thì sẽ không ai biết. Nàng nhắc tới giấc mơ tối qua, Đại Hoa nghi ngờ đó không phải mơ mà là nhiệm vụ, khuyên nàng liên kết với nó để kiểm tra, nhưng nàng từ chối.
Trong lúc dọn đồ, Oanh Nhiên tìm thấy một chuỗi vòng ngọc trắng như xương, giống chuỗi vòng Từ Ly Lăng từng đeo trên cổ tay khi mới gặp. Trong mơ, chuỗi vòng đó biến thành đao, thương. Nàng lấy ra xem, tổng cộng 108 viên, tỏa khí lạnh khiến nàng run sợ. Nàng tự hỏi liệu giấc mơ có thật không, hay chỉ là ký ức vô thức. Nàng cất vòng đi, tiếp tục dọn dẹp rồi ra phơi nắng, nhưng chịu không nổi nên vào phòng nghỉ.
Chạng vạng, Từ Ly Lăng về. Sau bữa tối, hai người ra sân xem bản đồ tìm nơi chuyển đến. Bản đồ vẽ tay tinh xảo, ghi rõ địa danh, khí hậu, phong tục. Oanh Nhiên khen bản đồ đẹp, hỏi có đắt không, Từ Ly Lăng bảo là của hắn, nàng đùa bảo đừng nói là ăn trộm. Hắn lười giải thích. Hai người cùng bàn bạc, cuối cùng nàng chọn Lăng Dương – nguyên quán nhà nàng, giàu có và cách huyện Vân Thủy không xa không gần. Hắn đồng ý.
Khi Từ Ly Lăng cất bản đồ, Oanh Nhiên hỏi về chuỗi vòng ngọc. Hắn đáp đó là đạo châu, tự làm hồi trẻ. Nàng hỏi chất liệu, hắn nói làm từ xương cốt. Nàng do dự hỏi xương động vật, hắn gật đầu. Nàng thở phào, lại hỏi vì sao lại dùng xương, hắn bảo thấy dùng tốt thì làm. Tiểu Hoàng ngoài sân nghe vậy thì bĩu môi, thầm nghĩ: con người cũng là động vật mà.