Chương61
Chương 36
Oanh Nhiên ở lại trong miếu hoang, kiên nhẫn chăm sóc Từ Ly Lăng. Nàng lau sạch vết máu trên người hắn, giặt quần áo và hong khô bên lửa. Đêm xuống, ấn chú trên người Từ Ly Lăng phát tác dữ dội hơn, nàng dùng năng lượng đàn áp nhưng vô ích. Đại Hoa khuyên nàng đừng phí sức vì không chữa được. Oanh Nhiên chỉ còn cách ôm chặt hắn, dỗ dành bằng những lời dịu dàng, kể về ngàn năm sau họ sẽ gặp lại.
Sáng hôm sau, trời nắng gắt. Oanh Nhiên là hồn ma nên phải tránh ánh nắng, cùng Từ Ly Lăng lui vào góc tối. Nàng quyết định tối đến sẽ lẻn vào thành An tìm y tu. Đại Hoa lo lắng nhưng vẫn giúp nàng bày trận pháp ẩn thân. Nửa đêm, Oanh Nhiên bay vào thành An, sau khi ghé qua mười một y quán, cuối cùng tìm được lão y sư Trương Hạnh Sinh. Ông ta nhìn ấn chú trên người Từ Ly Lăng và xác nhận đó là chú trừ ma của huyền đạo, nhưng thủ pháp vô cùng tàn độc. Ông ta bó tay, nhưng hứa sẽ nghiên cứu thêm. Oanh Nhiên cảm ơn và đưa ông về.
Khi quay lại miếu, Oanh Nhiên thấy ấn chú của Từ Ly Lăng phát tác nặng hơn. Hắn đau đớn đến mức đập đầu, miệng lẩm bẩm gọi cha mẹ. Oanh Nhiên sửng sốt nhớ lại hắn từng kể đã tự tay giết họ. Trời đổ mưa, nàng phát hiện nước mưa giúp hắn giảm đau, liền cõng hắn ra ngoài hiên dầm mưa. Hắn dần yên tĩnh lại. Oanh Nhiên ngước nhìn pho tượng Địa Mẫu trong miếu, thành tâm cầu nguyện: "Địa Mẫu Nương Nương, xin ngài rủ lòng thương xót Hoài Chân của con." Nàng quỳ rạp dưới mưa, nước mưa thấm ướt mi mắt.
Trời sáng, mưa tạnh, ấn chú trên người Từ Ly Lăng bình ổn trở lại. Oanh Nhiên cảm tạ Địa Mẫu rồi đưa hắn vào miếu, nhóm lửa hong khô quần áo. Nàng mệt mỏi nằm thiếp đi bên cạnh hắn.
Gần tối, khi tỉnh dậy, Oanh Nhiên hoảng hốt không thấy Từ Ly Lăng đâu. Ngẩng đầu lên, nàng thấy hắn đứng trước cửa miếu, cả người chìm trong ánh hoàng hôn đỏ rực. Nàng ngỡ như mơ, khẽ gọi: "Hoài Chân?" Hắn đáp: "Ừm."