Chương69
Chương 44
Bữa sáng hôm ấy, Tần Oanh Nhiên rủ Từ Ly Lăng vào bếp cùng nấu cháo. Nàng tùy hứng nêm nếm, còn chàng lặng lẽ làm phụ bếp, vo gạo, nhóm lửa, không quên nhắc nàng phải ăn. Sau bữa, lúc đang dạo ngoài sân, Oanh Nhiên nghe tiếng gõ cửa. Mở ra, nàng thấy Đại Hoa đưa một con mèo tam thể xinh đẹp tới – đó là Châu Nhi, con mèo từng xuất hiện trong ký ức mà nàng đã thấy. Châu Nhi ngoan ngoãn chào hỏi, ánh mắt vừa e dè vừa khẩn cầu. Oanh Nhiên mềm lòng mời vào, nhưng Từ Ly Lăng chỉ hừ lạnh một tiếng, khiến Đại Hoa sợ dựng lông. Châu Nhi hóa hình người – một nữ tử váy tím, mắt hổ phách – và định nói gì đó thì bị Đại Hoa hét to ngăn lại. Oanh Nhiên vội an ủi, rồi nhẹ nhàng nói với Châu Nhi rằng người nàng đợi không phải là Từ Ly Lăng. Châu Nhi ngơ ngác. Oanh Nhiên kể lại toàn bộ sự thật: kẻ lừa nàng là một ma tu tên Võ Tú Minh, người đã chết từ ngàn năm trước. Từ Ly Lăng lạnh lùng bổ sung chi tiết: Võ Tú Minh bị ma công phản phệ nổ tan xác, không để lại thi thể. Châu Nhi im lặng hồi lâu, rồi kể lại câu chuyện của mình – từ lúc được Võ Tú Minh cứu, mỗi ngày được chia đồ ăn, đến lời hứa “sau khi nàng hóa hình người, hắn sẽ cưới nàng”. Nàng luôn nhớ lời dặn “phải bảo vệ bản thân, sống thật tốt”, nhưng cuối cùng hắn lại không sống tốt. Oanh Nhiên an ủi rằng nàng sống tốt chính là sinh mệnh của hắn vẫn còn tiếp diễn. Châu Nhi lặng lẽ rời đi, mang theo nỗi ngơ ngác và một chút an ủi. Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng ngồi lại trong sân, hóng gió uống trà. Đến trưa, nàng chuẩn bị ra sân sau tu luyện thì nghe tiếng gõ cửa lần nữa. Tưởng Đại Hoa và Châu Nhi quay lại, nàng vui vẻ ra mở. Nhưng người đứng ngoài là một nam tử xa lạ, dung mạo tuấn tú, mặc áo bào đen thêu chỉ vàng. Hắn nhìn Oanh Nhiên thoáng ngỡ ngàng, rồi chuyển ánh mắt sang Từ Ly Lăng đang thản nhiên uống trà trong sân, mỉm cười gọi: “Phụ thân, ngài thật sự đang ở đây.” Oanh Nhiên sững sờ, quay đầu trừng mắt nhìn chồng.