Chương102
Chương 52
Oanh Nhiên bị thần nữ dùng trận pháp Hàng Hồn Sát Quỷ và vô số tu sĩ Âm Dương đạo vây giết. Thần nữ giả vờ quan tâm nhưng thực chất đang dụ nàng đến chỗ Từ Ly Lăng để khiến hắn mất tập trung. Oanh Nhiên nhận ra âm mưu, quyết chạy về sườn núi phía nam, nhưng nơi đó cũng đầy trận pháp. Nàng giải thích với các tu sĩ rằng mình đã báo cho thần nữ trước khi rời đi, nhưng họ không tin. Trong lúc chạy trốn, nàng nhớ lại cảm giác của Từ Ly Lăng năm xưa khi bị oan uổng. Nàng phá trận bằng năng lượng, làm bị thương vài chục tu sĩ, nhưng năng lượng gần cạn.
Thần nữ hiện ra, thừa nhận đã đến thế giới này gần trăm lần, và việc Từ Ly Lăng cưới vợ, hạ lệnh ngưng chiến khiến nàng ta căm hận. Nàng ta muốn giết Oanh Nhiên để Từ Ly Lăng nếm trải nỗi đau mất người thân. Oanh Nhiên biết thần nữ đã truy sát suốt mười năm qua. Bất ngờ, thượng tiên Thiên Tiêu hạ giới, ma khí bị đẩy lùi, Từ Ly Lăng bị giữ chân. Thần nữ tiết lộ năng lượng của Oanh Nhiên yếu vì đã truyền cho Từ Ly Lăng để áp chế nỗi đau xói mòn thần hồn - điều hắn chưa từng kể với nàng.
Oanh Nhiên bị ép xuống chân núi phía nam, trận pháp sáng lên chuẩn bị tiêu diệt nàng. Nàng rút cây trâm - hóa ra là pháp trượng 'Thấy Ta' do Từ Ly Lăng luyện chế. Cây trượng có Tinh Hà Vượt Trăng và Mắt Thần Ánh Dương, tỏa uy lực khủng khiếp. Nàng thi triển chiêu 'Vãng Giả Phục Quy' từ 'Hạc Tiêu Cửu Minh Quyết', triệu hồi linh hồn những người vừa chết để phá trận và tấn công các tu sĩ. Tuy nhiên, việc thao túng nhiều vong hồn tiêu hao hồn lực rất nhanh, dù có pháp trượng hỗ trợ.
Thần nữ đuổi kịp, ra tay sát chiêu. Oanh Nhiên né được một đòn nhưng đòn thứ hai khiến hồn lực gần khô kiệt, pháp trượng ảm đạm. Nàng quyết định liều mạng, nghĩ đến lời Từ Ly Lăng: 'Vạn đạo đều có phương pháp chế ngự, có thể dùng pháp trượng đập vào đầu kẻ địch.' Nàng chủ động đón kiếm quang, giơ trượng đập xuống. Trong khoảnh khắc đó, thần nữ bỗng kêu 'Sư muội' và vươn tay, nhưng Mắt Thần Ánh Dương đã xuyên qua nàng ta. Ngay khi kiếm quang sắp giết Oanh Nhiên, nàng bị một cánh tay lạnh buốt siết chặt eo, mùi máu và hương quen thuộc tràn ngập - Từ Ly Lăng đã đến cứu nàng.