Chương107
Chương 57
Sau khi tỉnh dậy, Từ Ly Lăng giúp Oanh Nhiên thắt đai lưng, trêu chọc nàng rằng không sợ ai thấy cảnh nàng lõa thể vì không ai dám vào Thông Hòa Điện. Oanh Nhiên véo má hắn, hắn liền bế nàng bay đến tẩm điện cũ của mình. Nàng lo lắng hắn sẽ khó chịu vì tiên linh khí, nhưng hắn bảo ấn chú trừ ma đã lành. Hắn đặt nàng lên giường, nhìn nàng hồi lâu. Oanh Nhiên nhớ lại lần viên phòng đầu tiên ngàn năm sau, khi hắn cũng nhìn nàng như vậy. Nàng chủ động kéo hắn xuống, giống hệt ngàn năm sau.
Trong màn the, Từ Ly Lăng dịu dàng thăm dò, còn Oanh Nhiên thì dẫn dắt vì có kinh nghiệm từ kiếp trước. Nàng nghĩ hắn lúc này dễ dỗ, nhưng khi nàng muốn dừng, hắn lần đầu từ chối, nắm tay nàng đè xuống. Nàng nhận ra hắn không phải trẻ con tập đi mà đang thăm dò giới hạn của nàng. Cuộc mây mưa càng lúc càng cuồng nhiệt. Oanh Nhiên giả vờ không thở nổi, nhưng Từ Ly Lăng bịt mũi miệng nàng, nói nàng đã chết thì sao thở không nổi. Nàng cắn tay hắn đến chảy máu, hắn lại liếm vết thương. Hắn trêu chọc nàng về làn khói thay cho mồ hôi, gọi đó là 'mây mưa'. Oanh Nhiên tức giận nhưng không thoát được. Hắn dỗ dành nhưng không buông.
Nàng nhìn ra cửa sổ thấy màu lam tím giao hòa, không biết là sáng sớm hay hoàng hôn. Nàng đòi nghỉ, Từ Ly Lăng nói: 'Nàng và ta đâu còn nhiều ngày mai', khiến nàng xúc động. Khi nàng thực sự không chịu nổi, hắn mới dừng, nhưng kéo nàng lại không cho xuống giường. Hắn nhắc lại lời nàng lúc tắm: 'Làm hằng ngày cũng được', nàng mới biết hắn đã thăm dò sức chịu đựng. Hắn còn nói đã học y, biết rõ nàng có làm được hay không. Oanh Nhiên chợt hiểu vì sao ngàn năm sau hắn luôn dừng đúng lúc.
Sau đó, hắn bế nàng đi tắm rửa rồi nghỉ tại tẩm điện. Nàng ngủ một ngày một đêm. Tỉnh dậy thấy ánh sáng tím, nàng trách hắn không gọi mình ăn cơm. Hắn bảo nàng là hồn phách, dưỡng hồn quan trọng hơn ăn. Nàng biết mình oan hắn nhưng không nhận sai. Hắn ôm nàng, bảo nếu chưa nghỉ khỏe thì sẽ không làm gì. Nàng nói chưa khỏe, hắn cười rồi đi nấu bữa khuya. Hắn mang mì vào, kéo bàn nhỏ cho nàng ăn trên giường. Oanh Nhiên nhận ra đó là tay hắn nấu. Nàng đút cho hắn một miếng, hắn bảo không ăn trên giường. Nàng nhớ lại thói quen thỉnh thoảng ăn trên giường của mình có từ khi nào, liếc nhìn hắn mỉm cười.