Chương115
Chương 65
Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng dạo chơi ở thành Phi Tiêu, mua đồ ăn vặt dọc đường. Các chủ quán thân thiện khoe về thành phố yên bình, phồn thịnh với nhiều đại tông môn, cho rằng ngay cả Thánh Ma cũng không dám đến. Oanh Nhiên phụ họa, Từ Ly Lăng thản nhiên đồng tình. Nàng thấy hơi hậm hực.
Khi nhìn thấy dãy núi Liên Càn bị khuyết một chỗ, Từ Ly Lăng cho biết ngọn núi đó đã bị hắn san bằng bảy trăm năm trước. Oanh Nhiên im lặng, nghĩ về nữ nhi hồng chôn trên Xuân Thu Phong trong mơ – nàng đã nhìn ngắm hoa đào và thưởng thức rượu, nhưng tiếc nuối của Từ Ly Lăng thì không ai bù đắp nổi.
Buổi tối họ ăn ở một quán nhỏ, nhưng các món đặc sản không hợp khẩu vị Oanh Nhiên. Nàng khen ngon để chủ quán không buồn, rồi gói mang về cho Đại Hoa và Tiểu Hoàng. Từ Ly Lăng vào bếp nấu mì cho nàng. Khi đứng bên cạnh hắn, nàng định hỏi hắn có vui không nhưng lại thôi – cuộc sống mà, mở một mắt nhắm một mắt.
Ăn xong, nàng phát hiện đóa mai cài trên đai lưng đã rơi mất. Tối đó, nàng mơ màng khóc vì tưởng Từ Ly Lăng làm mất hoa mai nàng tặng, dù chính nàng cũng làm mất. Hắn cười, lấy từ trong ngực ra đóa mai đã héo – hắn vẫn giữ nó. Nàng ngại ngùng giả vờ ngủ, mặt đỏ bừng.
Sáng hôm sau, họ rời thành Phi Tiêu. Ra đến cổng bắc, Từ Ly Lăng trêu nàng về chuyện hoa mai, rồi đưa cho nàng một bình thủy tinh đựng hoa mai trong sân: “Mất rồi thì ta lại hái cho nàng.”