Chương125
Chương 75
Oanh Nhiên lau vạt áo dính tuyết cho Từ Ly Lăng và trách chàng ra ngoài trời lạnh, coi hắn như thư sinh phàm nhân. Quan Dập thở dài, nói "hết cứu thật rồi". Oanh Nhiên trấn an y, rồi tiễn y về khách điểm. Quan Dập đề nghị họ cùng đi bí cảnh tiên đạo mười ngày sau, Oanh Nhiên đồng ý.
Về phòng, Từ Ly Lăng đốt lò than, nướng đồ cho nàng ăn. Oanh Nhiên nhìn Quan Dập đi vào khách điểm, lòng ấm áp. Nàng hiểu ý y: mượn chuyện "Oanh Oanh truyện" (Trương Sinh bạc tình, Oanh Oanh dứt khoát) để nhắc nhở nàng nếu gặp kẻ bạc tình thì phải buông bỏ. Nàng hỏi Từ Ly Lăng có muốn nói gì không, hắn đáp: "Nếu nàng rời bỏ ta, ta sẽ chết." Oanh Nhiên bật cười, biết hắn nói đùa, rồi nói: "Chàng phải sống cho thật tốt, ta sẽ không rời bỏ chàng."
Tuyết rơi ba ngày. Hai người ở trong phòng, khi tu luyện, đọc bí tịch, khi dây dưa yêu đương. Từ Ly Lăng thường chen vào ghế nằm, cắn cổ nàng, khiến ghế kẽo kẹt. Hắn nói dù không có cảm giác nhưng nhìn nàng là có niềm vui riêng. Oanh Nhiên vừa thẹn vừa bực, nhưng cũng có lúc họ ôm nhau đọc sách, ngắm tuyết, uống trà.
Ba ngày sau tuyết ngừng, Oanh Nhiên thấy đệ tử Ất Huyền Đạo Nhất vào khách điểm, vội thu dọn. Từ Ly Lăng đã chuẩn bị sẵn đồ, còn nấu canh gà và trà hoa quả cho nàng. Hai người dắt ngựa bay, mang Đại Hoa và Tiểu Hoàng đi tập hợp. Họ trà trộn vào đoàn người, có Quan Dập che chở.
Ra khỏi thành, gió tuyết buốt giá. Đoàn người hành quân suốt đêm. Từ Ly Lăng dùng thân che chở, lấy canh gà ấm và trà hoa quả cho Oanh Nhiên. Nàng dựa vào lòng hắn nghỉ ngơi. Sáng hôm sau, ánh mặt trời vàng rực trên đồng tuyết trắng, cảnh đẹp như tiên cảnh. Oanh Nhiên thầm than: nếu khí hậu bớt khắc nghiệt thì ở đây cũng không tệ. Từ Ly Lăng bảo mùa hạ và mùa thu thì được, mùa xuân trăm thú động dục ồn ào. Nàng đỏ mặt.
Đoàn người đến đồng cỏ xanh biếc, có kết giới ngăn tuyết. Mọi người đóng quân trong phế tích. Quan Dập và Triệu Hàm Nguyệt đi báo cáo trưởng lão. Oanh Nhiên cùng Từ Ly Lăng theo đệ tử dẫn đường qua doanh trại. Nàng thấy một khu vực yên tĩnh với huy hiệu huyền tinh. Một nữ tử có nửa gương mặt bị hủy dung bước ra, nhìn thẳng vào Từ Ly Lăng, mắt tối sầm. Đại Hoa hoảng hốt nói trong đầu: "Là thánh nữ Thiên Túc Cung! Cô ta nhận ra Từ Ly Lăng rồi!"