Chương154
Chương 79
Oanh Nhiên rời nhà tù Hồng Hoang, Từ Ly Lăng bảo lần sau nàng đến thì hắn sẽ ra ngoài. Nàng mừng rỡ ôm hắn khóc, nói sẽ đến đón. Ngoài cửa, Nhạc Triều Thu và Ngọc Hư Phong nghe tin thì sắc mặt cứng đờ, kiêng dè. Oanh Nhiên mỉm cười dẫn Đại Hoa, Tiểu Hoàng về nhà. Đại Hoa hỏi sao hắn ra ngoài được, Oanh Nhiên bảo chắc chưa khôi phục nhưng tin hắn sẽ không làm gì. Đại Hoa sợ, Oanh Nhiên hứa sẽ bảo hắn xin lỗi.
Tiểu Hoàng nhắc kiếm trận của Từ Ly Lăng là tuyệt sát trận, không thể phá, ngay cả hắn cũng không tự ra ngoài được. Đại Hoa nghĩ có thể hắn dỗ nàng, nhưng thấy nàng vui nên không nói. Oanh Nhiên chuẩn bị đón Từ Ly Lăng, thu dọn đồ đạc, mua đặc sản Túc Kinh. Một tháng sau, nàng từ biệt cha mẹ lên Thiên Tiêu.
Vào chính điện, cánh cửa hư không đã mở, sương mù nhuốm máu. Trong nhà tù Hồng Hoang, băng nguyên đầy máu, sáu thanh kiếm biến mất. Nhạc Triều Thu nói hắn đã rời đi, kể rằng có kẻ nhớ thương Thần Đế lẻn vào báo thù. Họ đoán Từ Ly Lăng mở cửa hư không vì tưởng nàng đến, nhưng cửa đã mở một ngày. Oanh Nhiên thở phào vì hắn chủ động mở cửa, chắc không sao. Nàng thắc mắc hắn ở đâu, nhớ lại hắn từng nói nàng rất đặc biệt – vì họ có ký ức không bị dung hợp. Nàng đoán hắn sẽ đến chỗ đó đợi mình.
Nhạc Triều Thu cho rằng Từ Ly Lăng dùng giết chóc phá trận, giẫm thi thể đi ra – có thể là thảm sát tính toán trước. Đại Hoa và Tiểu Hoàng sợ, nhưng Oanh Nhiên không để ý, cười khúc khích xuống hạ giới tìm hắn.
Oanh Nhiên đến núi Thanh Hành nhưng không thấy hắn. Nàng lo lắng, định mai dùng lệnh bài Ý Vương đến thành Thánh Ma. Trời tối, nàng về thư viện Xuân Thiềm ngủ. Nửa đêm, nàng ngửi mùi tuyết tùng, mở mắt thấy Từ Ly Lăng ngồi bên giường. Ấn chú trên mặt hắn đã biến mất, mắt đen chăm chú nhìn nàng. Nàng hỏi hắn đi đâu, hắn đưa cho nàng một nắm Hải Giác Tuyết. Nàng giả vờ giận: "Chàng ra ngoài không tìm ta, lại đi hái hoa." Hắn nói: "Đón nàng muộn một chút" – lời hứa ba năm trước. Nàng hỏi sao nhớ được, hắn đáp: "Vì nàng rất đặc biệt. Một trăm ngàn năm mới gặp được một lần."
Hắn ôm nàng, hỏi ngủ thêm hay đi xem mặt trời mọc. Nàng chọn xem mặt trời mọc. Hắn hầu hạ nàng thay đồ, chuẩn bị nước rửa mặt. Rửa mặt xong, hắn bế nàng lên mây, dừng ở thành lâu phía tây Túc Kinh. Nàng dựa vào hắn kể chuyện, hắn đáp lời. Khi mặt trời mọc, nàng vui mừng gọi hắn. Trong đầu hắn là ký ức rối loạn và giết chóc, nhưng khi nghe tiếng gọi, hắn mở mắt. Nàng vươn tay nói: "Hoài Chân, trời sáng rồi, chúng ta về nhà thôi."