Chương159
Chương 84
Oanh Nhiên nghe theo lời Từ Ly Lăng ở lại tẩm điện tu luyện. Nàng vừa thẹn thùng vừa bối rối, nhưng yêu huyết trong cơ thể sôi trào, nhanh chóng nhập định và đột phá lên tầng hai. Ba đạo thiên lôi yếu ớt giáng xuống đều bị tẩm điện ngăn cản, không gây tổn hại gì. Sau khi thăng cấp, Oanh Nhiên nhớ lại khoảnh khắc Từ Ly Lăng truyền tinh khí cho mình, cảm thấy hắn quân tử, chỉ cầm ống tay áo và giữ khoảng cách. Nàng tự nhủ tu luyện không nên câu nệ chuyện nhỏ, nhưng trong miệng vẫn vương mùi hương của hắn.
Tiểu Hoàng đến chúc mừng, nghe nói Từ Ly Lăng cho Oanh Nhiên một ngụm tinh khí thì kinh ngạc. Nó thắc mắc sao hắn lại tốt với nàng đến vậy, vì ngay cả thành chủ phu nhân cũng không được bước vào tẩm điện. Oanh Nhiên cười đáp hắn là vị Tiên Quân tốt bụng. Cả hai ngồi trước cửa nội điện, Oanh Nhiên hỏi tại sao Từ Ly Lăng lại muốn nhập ma, nhưng không tìm ra câu trả lời.
Ở chính điện phía đông, Từ Ly Hồng và Từ Ly Tiêu chất vấn Từ Ly Lăng về việc cấu kết ma đạo. Từ Ly Lăng lạnh nhạt nói họ may mắn vì nếu Oanh Nhiên xuất hiện muộn nửa tháng, toàn bộ thành Từ Ly đã bị hắn luyện hóa. Hắn khẳng định sẽ không nhập ma, chỉ đang trừ ma. Hai người họ giả nhân giả nghĩa, nhưng Từ Ly Lăng không thèm để tâm, cáo từ rồi về tẩm điện. Trên đường đi, hắn nghe Từ Ly Trạch nói xấu mình, nhưng phớt lờ.
Oanh Nhiên ngủ không yên, nhưng sau đó lại ngủ say. Tỉnh dậy, nàng thấy mình được đắp khăn Thiên Linh Ti, biết là của Từ Ly Lăng. Nàng muốn cảm ơn hắn, nhưng Tiểu Hoàng nói hắn đã đi từ lâu. Oanh Nhiên thất vọng, đáp xuống đỉnh đầu Tiểu Hoàng rồi rời khỏi thành Từ Ly.
Về núi Thanh Hành, kỳ động dục của Oanh Nhiên đến sớm vì thăng cấp. Nàng định vùi mình trong tổ thì Quan Dập đến báo tháng sau phải đi. Oanh Nhiên hóa hình ngồi trên tảng đá nghe Quan Dập tâm sự. Đúng lúc đó, Tiểu Hoàng dẫn Từ Ly Lăng tới. Quan Dập kinh ngạc trước khí thế của Từ Ly Lăng, Oanh Nhiên thì tôn kính hành lễ. Từ Ly Lăng đáp lễ, rồi nói về khe nứt gần núi, muốn phong ấn vì lo nguy hiểm cho thành Từ Ly. Oanh Nhiên khéo léo đề nghị đặt sát trận ở lối vào thay vì phong ấn, để Tiểu Hoàng còn qua lại. Từ Ly Lăng ậm ừ đồng ý.
Oanh Nhiên cố gắng giữ khe nứt, nàng cười tươi, chỉ tay ra phong cảnh và bảo nếu giữ lại, Từ Ly Lăng có thể thường xuyên đến giải sầu. Nàng kể về huyện Vân Thủy náo nhiệt, hy vọng hắn sẽ đến đó dạo chơi. Từ Ly Lăng hỏi nàng từng đến châu Vân chưa, nàng liền kể tỉ mỉ chuyến đi năm mười ba tuổi, bị hổ yêu bắt nạt, rồi lang thang đến thành Tiêu Tiện. Từ Ly Lăng lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng đáp lại: khi nàng nhắc đến thành Tiêu Tiện, hắn nói chỗ đó rất gần Quỳnh Vũ; khi nàng khen món canh vịt đậu phụ, hắn bảo từng đi qua nhưng chưa ăn; khi nàng kể về đại yêu tàn sát, hắn nói đó là sơ suất của mình. Oanh Nhiên cảm thấy hắn là Tiên Quân hết lòng vì chúng sinh. Tiểu Hoàng và Quan Dập ngồi bên ngẩn người, không chen vào được. Đến khi Oanh Nhiên vô tình nghiêng người, chạm chân vào bắp chân rắn rỏi của hắn, nàng mới giật mình.