Chương164
Chương 89
Từ Ly Lăng đưa Oanh Nhiên đến tiểu thành Phụng An để rèn luyện, nơi Quan Dập đang tham gia khảo nghiệm đạo tâm. Oanh Nhiên vui vẻ nhận thân với Quan Dập, không che giấu mối quan hệ với Từ Ly Lăng. Từ Ly Lăng chỉ đặt một gian phòng, khiến Quan Dập hơi ngỡ ngàng nhưng rồi cũng thôi. Trong phòng, Oanh Nhiên quen ngồi chờ Từ Ly Lăng sắp xếp mọi thứ, sau đó nàng mới hiểu rằng Từ Ly Lăng đưa nàng đến đây để đoạt bảo vật từ con cây yêu mà Quan Dập đang truy đuổi. Tuy nhiên, Oanh Nhiên không muốn cướp cơ duyên của Quan Dập nên Từ Ly Lăng chỉ đứng nhìn cùng nàng. Thế là chuyến rèn luyện biến thành du ngoạn: ban ngày nàng kéo hắn đi ăn uống, ban đêm cùng ngắm Quan Dập bị cây yêu rượt đuổi. Mấy ngày sau, Quan Dập giải quyết được cây yêu và tặng yêu đan cho Oanh Nhiên, Từ Ly Lăng đưa linh thạch để đền bù. Khi chuẩn bị đi tiếp, thành Từ Ly gửi ba đạo lệnh gọi Từ Ly Lăng về, cuối cùng hắn đưa Oanh Nhiên trở về. Trong tẩm điện, Oanh Nhiên gặp Đại Hoa và Tiểu Hoàng, nghe kể rằng người thành Từ Ly nghi ngờ nàng vì tin đồn yêu hoàng mời nàng đến Nga Cốt Yêu Sơn. Đại Hoa lo lắng Từ Ly Lăng sẽ tin người thân hơn, nhưng Oanh Nhiên vẫn tin hắn. Ngày hôm sau, nhiều người muốn bái phỏng nàng nhưng Từ Ly Lăng từ chối hết. Oanh Nhiên muốn nghỉ một ngày rồi đi, Từ Ly Lăng đồng ý. Tối đó, nàng chơi cùng Đại Hoa và Tiểu Hoàng, nghe chúng kể lại lời Từ Ly Lăng nói với người thành Từ Ly: "Huyền đạo có thể bớt đi một vị tiên nhân, ma đạo cũng có thể có thêm một vị ma tu. Ngươi ở đâu thì hắn sẽ ở đó." Oanh Nhiên xúc động, nhào vào lòng Từ Ly Lăng. Hôm sau, họ rời thành Từ Ly đến thành Bồng. Tại đây, họ tìm một con hồ yêu hút tinh khí người dân. Oanh Nhiên kéo Từ Ly Lăng ở lại khách điếm, tìm hiểu tin tức suốt bảy ngày nhưng không thấy hồ yêu, trái lại nàng ăn thử nhiều quán xá. Nàng muốn thuê một tiểu viện để ở riêng, Từ Ly Lăng đồng ý. Buổi tối, khi tắm rửa, Oanh Nhiên là chim nhỏ ngồi trong thau gỗ, còn Từ Ly Lăng tắm vòi sen bên kia bình phong, lộ rõ đường nét cơ thể khiến nàng đỏ mặt lén nhìn. Hắn biết nàng có thể thấy hắn nhưng vẫn không thay đổi, còn trêu chọc nàng. Oanh Nhiên dùng tiếng chim mắng hắn, hắn chỉ cười.