Chương4
Chương 4
Tiên Dao dần hồi tỉnh, toàn thân quấn đầy băng trắng tẩm linh dược. Nàng không thể mở mắt hay cử động, chỉ nghe thấy giọng nói trong trẻo bên cạnh. Người đó tự xưng họ Thẩm, chính là người đã cứu nàng khỏi Địa Uyên Hỏa, cẩn thận băng bó vết thương cho nàng. Hắn cảm thấy Tiên Dao vẫn còn đau đớn, liền dùng linh lực xoa dịu giúp nàng. Khi hắn hỏi tên, Tiên Dao khó nhọc nói một chữ “Dao”; hắn đáp lại bằng lời gọi thân mật “Dao Dao”, khiến nàng chạnh lòng nhớ đến mẫu thân. Tiên Dao vội hỏi tên hắn, nhưng hắn chỉ tiết lộ họ Thẩm. Nàng yếu ớt cảm ơn hắn, hắn lại khuyên nàng nghỉ ngơi và hứa rằng sau nửa ngày nữa cơn đau sẽ dịu bớt. Tiên Dao chìm vào giấc ngủ mê man, cảm nhận những luồng linh lực định kỳ truyền vào cơ thể mình.
Cảm thấy hơi thở Tiên Dao đã đều đặn, Thẩm Kinh Trần đứng dậy bước tới cửa sổ. Hắn vốn là giáo sư vật lý xuất sắc của MIT, vô tình xuyên sách thành đại ma đầu phản diện mang cùng tên, họ. Sau một hồi giành quyền kiểm soát linh hồn với hồn phách cũ, thành công hợp hai thân xác làm một, Thẩm Kinh Trần bắt đầu nghiên cứu tu luyện từ góc độ khoa học và nhanh chóng đạt đến cảnh giới vượt xa nguyên chủ. Hắn vẫn luôn tìm cách trở về thế giới thực, cho đến gần đây phát hiện một tia linh lực kỳ lạ khả năng liên quan đến hành trình hồi hương. Đuổi theo nguồn lực ấy, hắn tìm thấy Tiên Dao bị thiêu cháy đen thùi, hấp hối. Thẩm Kinh Trần đã đưa nàng về túp lều đơn sơ giữa núi, tự tay băng bó vết thương cho nàng, thậm chí còn thiết lập pháp trận giám sát để ghi lại các chỉ số. Hắn nhớ mang máng cốt truyện: nữ chính nguyên tác chết tại Địa Uyên Hỏa vì cứu người, nhưng kẻ bị thương nặng đến mức này chỉ có hai người phụ nữ, nên hắn suy đoán rất có thể nàng chính là nữ tu được nữ chính nguyên tác cứu.
Khi Thẩm Kinh Trần đang chăm chú theo dõi các số liệu, Tiên Dao đột nhiên co giật kinh hoảng, loạn nhịp thở rồi bắt đầu lẩm bẩm gọi “Nương”. Hắn liền cúi sát xuống lắng nghe, thấy nàng dù vết thương nặng vẫn cố sức vươn tay nắm lấy cánh tay hắn cầu cứu. Khi vừa chạm vào hắn, nàng dần bình tĩnh lại. Thẩm Kinh Trần để mặc nàng nắm, tự nhiên dịu dàng trấn an: “Nương ở đây, đừng sợ, con gái ngoan.” Là một người trong giới khoa học, việc nhập vai làm mẹ chẳng làm hắn bận tâm. Hắn vẫn giữ tư thế đó, kiên nhẫn đợi nàng ngủ sâu hơn.