Chương10
Chương 10
Trên chiến trường, Loan Bồi Thạch một mình bắn hạ hơn nửa số hán tử, khiến những kẻ còn sống hoảng sợ bỏ chạy. Hắn phát hiện Nhiếp Thiệu và hai người kia đã biến mất, chỉ còn Minh Hương đứng lại. Minh Hương định hỏi nhưng bị một tiếng cười quái dị cắt ngang, Loan Bồi Thạch cười vang bỏ đi. Minh Hương trong lòng xao xuyến, nhưng bị Cao Lão Nhị châm chọc, nàng đáp trả bằng cách vạch trần chuyện hắn tranh giành hoa khôi với đại ca. Loan Bồi Thạch ra khỏi rừng, xem địa đồ rồi đi về phía đông nam, sau hai canh giờ đến Cửu Dương Thành. Hắn cảm thán thành trì hùng vĩ, nhận ra đây là nơi Nhiếp Thiệu từng nhắc đến.
Loan Bồi Thạch vào thành, tìm quán trọ nghỉ lại. Hôm sau, hắn đến Công hội Lính đánh thuê, làm thủ tục thành lính đánh thuê cấp một rồi vào đại sảnh nhiệm vụ. Hắn thấy các nhiệm vụ cấp một đều dễ nhưng thù lao thấp, còn nhiệm vụ cấp cao thì không thể nhận vì cấp bậc. Hắn tự giễu rồi nhận mười nhiệm vụ cấp một, sau đó rời đi. Trong đám đông có một hán tử theo dõi hắn, liền vào phòng riêng báo với Nhiếp Thiệu. Nhiếp Thiệu hỏi Bách Sự Thông về thân phận Loan Bồi Thạch, được biết hắn không thuộc thế gia hay bang phái nào. Nhiếp Thiệu kết luận hắn chỉ là thiên kiêu của gia tộc nhỏ, liền quyết định giết hắn. Hắn nhờ Phạm Chủ Sự cung cấp thông tin nhiệm vụ, trả ba mươi khối Nguyên Tinh thượng phẩm. Sau đó, hắn dẫn hơn trăm người ra ngoài thành, cử tên hán tử về gia tộc.
Loan Bồi Thạch đến Thủ Dương Sơn săn Chuột đá xám lấy gan đổi công huân. Hắn than thở vì gan chuột khó kiếm, phải ở lại vài ngày. Thanh Loan muốn ra tay nhưng hắn ngăn lại vì sợ bại lộ. Hắn an ủi Thanh Loan sẽ sớm mạnh mẽ để không sợ ai. Một ngày sau, hắn tiếp tục săn chuột, miệng càu nhàu về tin đồn chuột nhiều. Đột nhiên, năm kẻ Võ Hoàng hậu kỳ chặn đường, Loan Bồi Thạch lùi lại thì phát hiện phía sau cũng có năm người. Hắn bị vây giữa vách núi. Khi địch tiến gần, hắn nhảy xuống vực, Thanh Loan xuất hiện đỡ hắn bay lên. Mười tên Võ Hoàng thấy Thanh Loan liền hiểu Nhiếp Thiệu lợi dụng họ làm mồi nhử. Loan Bồi Thạch trên lưng chim lạnh lùng nói với Nhiếp Thiệu: "Ngươi thông minh nhưng sai lầm về thực lực chúng ta."
Nhiếp Thiệu từ xa hô lớn khởi động trận pháp. Ba mươi Võ Hoàng đồng loạt tung phù chú, tạo thành phù văn quái dị, khiến Thanh Loan không bay được và chậm rãi hạ xuống. Nhiếp Thiệu cười đắc ý. Nhưng Loan Bồi Thạch đã giương đại cung, bắn ra những mũi tên xanh biếc xuyên thấu mi tâm từng Võ Hoàng. Tốc độ tên quá nhanh, hơn mười người ngã xuống. Nhiếp Thiệu kinh hãi, không tin nổi cung thuật lợi hại như vậy. Các Võ Hoàng còn lại hoảng loạn bỏ chạy, nhưng Loan Bồi Thạch bắn từ phía sau, hạ gục tất cả. Khi Thanh Loan hạ cánh, Võ Hoàng cuối cùng cũng chết.
Trước mặt Nhiếp Thiệu, Loan Bồi Thạch trên vai Thanh Loan cười quái dị: "Ngươi phán đoán sai thực lực chúng ta, giờ phải trả giá." Nhiếp Thiệu run rẩy kêu mình là đích trưởng tử Nhiếp gia, không thể giết, đề nghị bỏ qua. Loan Bồi Thạch cười lạnh định bắn chết hắn. Đúng lúc đó, từ xa bùng lên khí thế mạnh mẽ, một giọng già nua quát: "Tiểu bối, ngươi dám!"