Chương217
Chương 117
Lão Sở và đám người phát hiện Rết Đoạt Mệnh vẫn truy đuổi, liều mạng bay trốn. Con rết không bay cao nhưng tốc độ cực nhanh, đã giết chết nhiều người, chỉ còn lại lão giả, Đao Tam cùng vài người. Lão Sở đề nghị chạy sâu vào sơn mạch để họa thủy đông dẫn, bị lão giả tát và mắng là chủ ý tồi. Khi thấy bình minh, mọi người biết rết sẽ ngủ say nên dừng lại, lão giả đánh Lão Sở một trận, những người khác cũng xông lên đấm đá. Chỉnh đốn xong, họ tiếp tục truy đuổi, nhưng lão giả đột nhiên dừng lại, chỉ về phía trước: đó là Hồng Phong Lâm, hay còn gọi Lạc Địa Hồng, một tử địa dưới cảnh giới Thiên Quân. Mọi người quyết định đi đường vòng và tìm chỗ nghỉ. Mã Lục đề nghị ngủ trên cây vì rết không biết leo, mọi người tán thành. Quả nhiên, sau giờ Tý, con rết xuất hiện, quấn quanh gốc cây nhưng không thể lên. Lão Sở đắc ý chọc tức nó, khiến con rết phát ra tiếng rít the thé rồi làm gì đó khiến hắn hối hận vạn phần.
Đoạn công tử vẫn cố chấp muốn bắt hai nữ tử. Hắn hứa thưởng cho thủ hạ mỗi người một bình Bích Lạc Đan khiến ai nấy đều hào hứng. Đoàn người tiếp tục tìm kiếm về phía đông, nhưng số lượng đã ít đi nhiều. Xa Bằng và Lão Dương bàn luận rằng hai cô nương có vận may kỳ lạ, nhưng không tin họ là Thiên Mệnh Chi Tử.
Đến tối, khi Đoạn công tử chuẩn bị nghỉ, một nữ tử khoác váy đỏ thẫm xuất hiện. Nàng tự xưng bị lạc, mong được giúp đỡ, dáng vẻ đáng thương khiến đám thủ hạ mê mẩn. Đoạn công tử tiến lại nhưng bỗng giác ngộ nguy hiểm, lùi lại và quát hỏi nàng là ai. Nữ tử thấy mị thuật vô hiệu liền biến ra sáu đuôi hồ ly, là hồ yêu lục vĩ Thiên Cương cảnh, rồi hóa thành hồng quang tấn công. Sáu người Đoạn công tử lập tức chiến đấu. Xa xa, Xa Bằng và Lão Dương theo dõi, cho rằng Đoạn công tử có công pháp cao nhưng tu vi hơi phù phiếm.
Sau mười ngày, hai tỷ muội Nhạc Linh San và Tư Mã Lâm kết thúc tu luyện trong sơn cốc. Nhạc Linh San muốn rời đi vì linh cảm nguy hiểm, nhưng Tư Mã Lâm cho rằng nhờ Tiểu Kim (khỉ vàng sắp tấn chức Địa Quân) nên không cần sợ. Nhạc Linh San giải thích rằng lịch luyện cần chiến đấu thực sự, không thể trốn tránh. Cuối cùng, hai người lên đường về phía đông, cùng với con khỉ vàng nhảy nhót tưng bừng.
Đang đi, một sinh vật thân mềm xanh biếc đột nhiên lao vào đầu Tư Mã Lâm, nhưng bị hộ tráo Cương nguyên chấn bay. Hóa ra đó là một loài giống hải tinh, miệng đầy dịch nhầy, yếu ớt nhưng khắp rừng đều có. Tiểu Kim kêu lên giải thích rằng chúng rất ngu, cứ thấy vật sống là lao vào, dịch nhầy độc hại đến nỗi Tiểu Kim cũng né. Nhạc Linh San tỏ ra không quan tâm. Năm ngày sau, hai tỷ muội vẫn không gặp nguy hiểm thực sự, phiêu lãng vô định. Đúng lúc Tư Mã Lâm mất kiên nhẫn, một tiếng gầm kinh thiên vọng đến từ phía trước, khiến cô nàng phấn khích đòi đi xem thử.