Chương307
Chương 157
Loạn Bồi Thạch định dùng Uẩn Giới Nhất Kích thì phát hiện cánh truyền tống môn đang di chuyển về phía mình và mọi người, nhưng nó di chuyển chậm và ngắt quãng. Hắn vội truyền âm báo mọi người tránh đi. Cả bọn chạy sang một bên, lũ trùng bám theo nhưng bị tường lửa phù chú chặn lại. Sau khoảng năm hơi thở, họ đã chạy hơn mười dặm, áp lực giảm hẳn. Loạn Bồi Thạch nhận ra đàn trùng đã mất nguồn viện trợ và đề nghị quay lại giết. Triển Bằng Phi phản đối cho rằng đó là tìm chết, Hứa Mộng cũng lo sợ. Tinh Phi Yến lại ủng hộ vì tin quan nhà mình. Loạn Bồi Thạch giải thích rằng uy lực của đàn trùng lần này kém xa trước, mục tiêu của truyền tống môn là những kẻ la hét loạn xạ, còn họ vì xui xẻo mới bị nhắm đến, giờ đã chạy đủ xa nên chỉ cần tiêu diệt nốt số trùng còn lại. Mọi người hiểu ra, tiêu diệt hết trùng và quay lại vị trí cũ. Minh Thúc dạy dỗ hai huynh đệ Anh Hào về việc không được phát ra tiếng động.
Nửa tháng sau, họ đã tìm kiếm khắp phạm vi bốn trăm dặm mà không thấy Tiểu Thụ Kim Sắc. Hứa Mộng chuyển chủ đề sang việc Gia tộc Trương và Ngũ Lão Phong có đánh nhau không. Loạn Bồi Thạch cho rằng hai bên thực lực ngang nhau nên sẽ không đánh, đồng thời nhận xét về sự kỳ lạ khi có lãnh địa mới thấy bảo vật, như thể trò chơi của đại lão Thượng giới. Minh Thúc cũng cảm thấy kỳ lạ vì quy tắc thay đổi.
Mười năm trôi qua, Tiểu Thụ Kim Sắc vẫn không thấy, trong khi hơn mười khu vực khác đã được khai phá, Triển Bằng Trình giành được hai mảnh đất rải rác. Tại Nghị sự đại điện Triển gia, Triển Bằng Phi trình bày với các cao tầng rằng việc tìm kiếm mười năm là vô ích, quy tắc lãnh vực đã thay đổi, không cho liên kết các mảnh đất, nên cần từ bỏ. Tứ trưởng lão phản đối, tiết lộ rằng khu vực đó thực chất là mỏ giàu của Mỏ Tinh Thể Lãnh Cốt, rất quan trọng với gia tộc. Triển Bằng Phi đáp trả rằng việc này ảnh hưởng đến vị trí Thiếu Gia Chủ của hắn, và nghi ngờ Tứ trưởng lão muốn chèn ép. Tứ trưởng lão mắng hắn ích kỷ, thiếu cống hiến. Triển Bằng Phi không phản bác ngay, chỉ nhìn phụ thân ngồi đầu nhưng không thấy ông lên tiếng, hắn cười thảm. Sau đó, hắn đề nghị để cháu trai Tứ trưởng lão là Triển Kim Bằng và cháu Cửu trưởng lão thay thế Loạn Bồi Thạch và những người khác, khiến hai trưởng lão biến sắc phản đối. Triển Bằng Phi cười lạnh rồi bỏ đi, để lại đại điện hỗn loạn.
Tại Hoàn Thạch tiểu trúc, gia đình Loạn Bồi Thạch vui vẻ ăn trái cây. Tiểu Nhu Nhi nay lớn thành thiếu nữ xinh đẹp, nũng nịu xin cha dạy cung thuật mới vì đã đánh bại nhiều thiên tài. Loạn Bồi Thạch giải thích rằng thành tích của con là nhờ Thuật Thiên Diễn, còn cung thuật chỉ là da lông. Lúc đó Triển Bằng Phi hậm hực bước vào. Loạn Bồi Thạch bảo Tư Mã Lâm dẫn Nhu Nhi đi luyện tập và phong ấn Thiên Diễn Chi Lực. Triển Bằng Phi tâm sự rằng hắn bị gia tộc từ bỏ, phụ thân im lặng, không hiểu sao tâm huyết ngàn năm chỉ trong mười năm. Nhạc Linh San hỏi có phải do họ mất mười năm vẫn chưa giành quyền kiểm soát, Triển Bằng Phi cho rằng quy tắc thay đổi khiến không thể liên kết đất, các gia tộc khác đã bỏ cuộc, chỉ mình họ bị yêu cầu tiếp tục, rõ ràng muốn nhốt chết họ. Hắn kể hết những bất công, Loạn Bồi Thạch nghe xong ánh mắt lóe lên.