Chương320
Chương 170
Loan Bồi Thạch cùng năm nữ nhân và Tiểu Hầu Tử truyền tống đến Thành Địa Tinh ở Lục Loa vực - vùng đất tứ chiến của Đông Tuyền Bộ Châu. Sự xuất hiện của Nhân tộc từ Trung Châu gây chấn động, vì ở Lục Loa vực, Nhân tộc đã bị các chủng tộc khác bài xích suốt mấy trăm năm, hễ xuất hiện là bị săn đuổi. Thành chủ Juno (chi thứ gia tộc Laixiborde) tiếp đón họ nồng hậu, gọi Loan Bồi Thạch là Thượng Khanh. Khi hỏi vì sao đến, Loan Bồi Thạch nói muốn giải quyết việc riêng, ám chỉ đừng xen vào. Hắn cũng hỏi vì sao trong thành không có Nhân tộc, Juno giải thích về sự bài xích đang ngày càng gay gắt.
Loan Bồi Thạch nhờ Juno tung tin đồn rằng trên người họ có bảo vật khiến Thánh Quân cũng thèm muốn, và họ đến Đông Tuyền Bộ Châu lánh nạn. Tư Mã Lâm khéo léo thuyết phục Juno rằng điều này có lợi cho thành, nếu không các đại chủng tộc có thể cô lập Thành Địa Tinh. Họ nghênh ngang dạo phố, ra vẻ kiêu ngạo.
Hai ngày sau, tin đồn lan rộng, mọi sinh linh trong thành nhìn họ như bảo vật biết đi. Loan Bồi Thạch quyết định ra khỏi thành để câu cá lớn. Đúng lúc đó, truyền tống trận lại sáng lên, đưa đến một nhóm khoảng trăm Nhân tộc từ Bắc Huyền Bộ Châu. Đám đông lại xôn xao. Nhóm người này bị vây chặt, không thấy bóng Nhân tộc nào. Một nữ tử tên gọi Bác Phương hỏi người lính, nhưng bị một quái vật tám tay chặn lại, đòi thu phí qua đường mười khối Linh Thạch cực phẩm mỗi người. Bác Phương mắng lại, quái vật liền kích động đám đông. Công tử đứng giữa - Trịnh Vô Cực - lạnh lùng chất vấn trật tự thành, dọa sẽ ra tay và đổ tội lên đầu tộc Địa Tinh. Juno xuất hiện, uy hiếp kẻ nào gây sự sẽ khởi động đại trận giết sạch và chế tài chủng tộc. Đám đông lùi lại nhưng vẫn theo dõi.
Trịnh Vô Cực đang bối rối thì nghe tiếng cười quen thuộc: Loan Bồi Thạch từ phía trước bước tới. Hai người ôm nhau mừng rỡ, hàn huyên mấy trăm năm chia ly. Loan Bồi Thạch giới thiệu các thê tử: Nhạc Linh San, Tư Mã Lâm, Tiết Vũ Hàm, Tinh Phi Yến, Viên Viên, và Tiểu Hầu Tử. Trịnh Vô Cực cũng giới thiệu hai nữ tử của mình: Uyển Nhi và Đình Nhi. Loan Bồi Thạch an ủi Trịnh Vô Cực rằng Trịnh gia vẫn còn huyết mạch. Đám đông xung quanh nghiến răng nhưng không dám động. Loan Bồi Thạch khinh thường bảo họ chỉ là phế vật đi tìm chết, rồi rủ Trịnh Vô Cực cùng đến lãnh địa Nhân tộc, vừa đi vừa kể chuyện.