Chương475
Chương 250
Trên chiến trường, một ngàn con ma quái cuối cùng đã va chạm với các tu sĩ nhân loại, nhưng lần này chúng không tự bạo mà triển khai đại chiến kịch liệt. Một tiểu đội tám người vây một con ma quái, nhưng nó chợt lóe lên móc tim một tu sĩ, rồi lại xuất hiện trước người khác. Dù các tu sĩ đã có phòng bị, một đạo kim quang bao bọc khiến tu sĩ bị đánh bay, toàn thân đau đớn. Sáu người còn lại định tứ tán bỏ chạy thì một người tỉnh táo quát lớn kết trận Lục Hợp, nhưng con ma quái không ngăn cản, chỉ lặng lẽ nhìn. Trong khi đó, những nơi khác trên chiến trường vang lên tiếng gầm rống, tiếng kêu thảm thiết không ngừng. Một tiểu đội năm người bị tiêu diệt, hắc khí từ thi thể bốc lên bị ma quái hút vào, thực lực của nó mạnh hơn. Khoảnh khắc tiếp theo, hai con ma quái nhìn về phía bảy người, nhưng thay vì tấn công, chúng lại lao vào đánh nhau, coi thường các tu sĩ. Trong mười mấy hơi thở, hàng trăm tu sĩ bỏ mạng, nhưng những con ma quái rảnh rỗi lại đánh nhau với đồng bọn, giống như lũ khỉ tranh giành thức ăn. Nếu tu sĩ muốn rời đi, sẽ bị hai con liên thủ cảnh cáo. Dần dần, mọi người nắm rõ quy luật: hai canh giờ sau, cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện: một đống ma quái đối chọi chém giết, một đám tu sĩ đứng bên cạnh quan chiến.
Xa xa, Loan Bồi Thạch cùng gia đình tiêu diệt xong ma quái theo sau, nghe tiếng hoan hô bên kia liền tò mò quay về. Khi đáp xuống, họ thấy cảnh tượng khó hiểu. Loan Bồi Thạch truyền âm hỏi một tu sĩ, người này giải thích rằng ma quái dựa vào nuốt chửng đồng tộc để mạnh lên nhưng không còn lý trí, coi tu sĩ là thức ăn, đang tranh giành. Loan Bồi Thạch nghe ra ý, gật đầu, rồi nhìn lên bầu trời nơi trận chiến vẫn ác liệt. Hắn nghi hoặc: các Tà Hoàng có thể nói chuyện nhưng lại không ra lệnh cho ma quái kết thúc hỗn loạn. Đúng lúc đó, một cặp ma quái phân định thắng bại: kẻ thắng nuốt chửng kẻ thua, mạnh lên, rồi nhìn đám đông với ánh mắt đỏ máu, từ từ tiến đến. Các tu sĩ hoảng sợ lùi lại, nhưng con ma quái không vội, cứ như mèo vờn chuột. Loan Bồi Thạch định ra tay thì một tiếng gào thét từ phía khác khiến nó dừng bước, lao vào đồng tộc khác. Mấy tu sĩ thở phào. Nhạc Linh San suy luận rằng ma quái coi tu sĩ là thức ăn, dùng chúng để đánh cược, kẻ thắng ăn tất, tạo ra kẻ mạnh nhất. Loan Bồi Thạch lắc đầu: giữa Thánh Nhân và Thuần Dương có khác biệt bản chất, ma quái chỉ tăng sức mạnh, không thể lĩnh ngộ Đại Đạo hay dung hợp tinh hệ. Tinh Phi Yến hỏi nếu một con ăn hết tất cả liệu có thể vượt cảnh giới, Hóa tỷ cho rằng sức mạnh có giới hạn, đến một mức độ sẽ tự sụp đổ, nếu không thâm uyên đã toàn là ma quái đỉnh cấp.
Trong lúc nói chuyện, hơn mười cặp ma quái phân định thắng bại, tiếp tục chiến đấu nhằm tạo ra con mạnh nhất để tiêu diệt nhân loại và bắt giữ Loan Bồi Thạch cùng gia đình. Tư Mã Lâm khinh thường, nói dù đạt đến Tà Hoàng cũng không đỡ nổi một chiêu của nàng. Nhạc Linh San cốc đầu mắng nàng đắc ý lộ bài. Thời gian trôi, ma quái ngày càng ít, Loan Bồi Thạch càng lúc càng ngưng trọng. Khi trên sân còn hơn sáu mươi con, hắn bất ngờ giương cung bắn một mũi tên về cặp mạnh nhất, phóng thích Lực Dung Giới của Giới Dung Càn Khôn. Đồng thời, bốn người phụ nữ và hai linh thú (Tiểu Thanh, Tiểu Kim) cũng đồng loạt ra tay, mỗi người xông vào một chiến trường. Các ma quái lập tức dừng nội đấu, ùn ùn lao về phía gia đình, khiến vô số tu sĩ hoảng sợ tản ra. Lực Dung Giới của Loan Bồi Thạch bùng nổ, hai con ma quái vốn tranh đấu dùng toàn lực chống lại nhưng vẫn bị nghiền nát, thánh hỏa thiêu thành khói xanh. Hơn bốn mươi con ma quái còn lại xông tới tấn công Loan Bồi Thạch, nhưng hắn triển khai thân pháp, giữ khoảng cách an toàn, phát hiện ma quái không thể khóa mục tiêu. Hắn giương cung bắn tên, mười mấy hơi thở tiêu diệt mười con. Cùng lúc, Tinh Phi Yến cùng mấy người và hai chiến thú tiêu diệt đối thủ, xông vào phía sau lưng kẻ địch.