Chương5
Chương 5
Loan Bồi Thạch quay đầu nhìn mẹ nuôi, thấy nàng cười rạng rỡ bất chấp vết máu. Hắn khó chịu hỏi sao lại huấn luyện mình sát nhân. Nàng cười đáp rằng hắn ăn linh quả nên thân thể đã biến đổi. Loan Bồi Thạch kinh ngạc hỏi về lai lịch của nàng. Nữ tử bỗng lơ đãng, lẩm bẩm không nhớ mình là ai. Hắn vội an ủi, nàng dần bình tĩnh và báo trước sẽ có những ngày huấn luyện khắc nghiệt. Nàng bảo hắn dọn xác, nhặt đồ có giá trị.
Loan Bồi Thạch vừa làm vừa hỏi về Võ Vương, Võ Hoàng. Nàng giải thích đó là phân chia cảnh giới tu hành, nhưng cảnh giới nàng biết khác. Hắn nhấc thi thể dễ dàng nhờ sức mạnh mới, khiến hắn thích thú. Nàng cười, sai hắn đi múc nước. Nhìn đống tiền, nàng nhận xét thế giới này dùng Đồng tiền và Tiền bạc, linh khí thưa thớt, định đưa hắn đi nơi tốt hơn khi thực lực hồi phục.
Hai mẹ con cùng học chữ. Nàng dạy hắn mười hai chữ: Võ giả, Võ tâm, Võ đức, Võ đạo, Sùng võ, Chính đức. Hắn giải thích ý nghĩa rành rẽ. Nàng hài lòng, cho hắn đi chơi nửa giờ rồi về nấu cơm. Loan Bồi Thạch trèo cây, nhìn nàng lấy một viên châu xanh nuốt xuống, rồi ngồi khoanh chân. Sau một lúc, không khí rung động, nàng đứng dậy, gọi hắn xuống. Hắn bất cẩn ngã từ trên cao, bị nàng đỡ rồi thả rơi, khiến hắn oán giận. Nàng cười dạy hắn tính cẩn thận.
Hắn hỏi về Túi trữ vật. Nàng giải thích đó là túi cất đồ, hứa sẽ cho hắn khi tu vi đủ. Trong bữa ăn, hắn hỏi về viên châu. Nàng nói đó là Đan dược, và bắt đầu giảng kiến thức tu luyện: các cảnh giới Tôi thể, Luyện khí, Bát quái, Tứ Tượng, Lưỡng nghi, Thái Cực. Hắn hỏi nàng ở cảnh giới nào, nàng bảo hắn đừng mơ xa, cứ học bò đã. Hắn cũng không thất vọng.
Mười ngày sau, hắn thuộc làu Thập nhị chính kinh và Kỳ kinh bát mạch. Nàng đưa mô hình người và que gỗ, bảo hắn đứng cách ba thước chích trúng huyệt vị. Hắn tự tin nhưng liên tục chệch, bị nàng cười nhạo. Nàng bảo phải chích trúng một huyệt một trăm lần mới chuyển sang huyệt khác. Hai canh giờ trôi qua, hắn chưa đạt yêu cầu. Nàng cho nghỉ rồi bảo đi múc nước.
Một tháng sau, Loan Bồi Thạch vạm vỡ và cao hơn. Nàng đọc tên huyệt, hắn chích chính xác và nhanh đến mức que gỗ múa ra tàn ảnh. Cuối cùng, từ trong rừng vọng ra tiếng vỗ tay.