Chương172
Chương 97
Bình minh trên hoang nguyên, một đội kỵ binh trăm người của Vọng Giang Thành phá màn sương tiến vào rừng, lục soát kỹ lưỡng rồi bắn tên hiệu báo an toàn, sau đó rời đi. Nhưng ngay trên các cành cây, những bóng người màu xanh lục của quân Bình Nguyên Thành đã ẩn nấp từ trước, theo dõi mọi hành động. Khi đội tiên phong quay lại kiểm tra lần hai và rời đi, đại quân Vọng Giang Thành cùng hàng ngàn xe lớn xuất hiện, tiến vào rừng mà không hề cảnh giác.
Bỗng nhiên, vô số đòn tấn công từ trên cây ập xuống, giết chết hàng ngàn binh sĩ trong đợt đầu. Quân Vọng Giang Thành nhanh chóng ổn định đội hình, giương khiên chống đỡ, nhưng quân mai phục đã lui sâu vào rừng. Thiên phu trưởng ra lệnh truy kích và báo cáo rằng đối phương có ít nhất hơn vạn người. Mười vạn đại quân phía sau lập tức đuổi theo, để lại năm sư đoàn hộ vệ xe vận chuyển dưới quyền một tướng quân Kim Giáp.
Tướng quân Kim Giáp nhận ra đây không phải giặc cướp mà là chính quy của Bình Nguyên Thành. Hắn suy luận rằng Mạc Phàm Thành đã dùng kế điệu hổ ly sơn, đưa đại quân đến mai phục từ sớm, còn hắn và năm vạn người ở lại đang đối mặt với nguy cơ. Hắn lập tức truyền tin về Vọng Giang Thành, rồi dẫn năm vạn quân còn lại lao lên chi viện, để lại năm vạn người canh giữ xe.
Trong khi đó, phía sau đội quân canh giữ, hai vạn quân Bình Nguyên Thành do Loan Bồi Thạch chỉ huy đã mai phục sẵn. Các sư đoàn trưởng lo ngại địch có năm vạn người và một cường giả Nhân Quân sơ kỳ, nhưng Loan Bồi Thạch tuyên bố sẽ ra tay một kích, thậm chí có thể tiêu diệt luôn vị tướng Lam Giáp kia. Hắn ra lệnh tập trung, sẵn sàng đột kích.
Thời gian trôi qua, cả hai bên đều căng thẳng. Đột nhiên, một đạo ánh sáng bắn về phía sau gáy tướng Lam Giáp, cùng lúc đó, vô số phù chú cao cấp được ném ra, gây ra những vụ nổ kinh thiên động địa, gần như bao trùm toàn trường. Ngay cả cường giả Thiên Cương cảnh cũng không chịu nổi một đòn. Quân mai phục kinh ngạc trước uy lực của phù chú.
Ở một diễn biến khác, trên chiến trường Vọng Giang Thành, sau hai canh giờ công thành, quân địch rút lui. Trên đầu thành, quan binh mệt mỏi ngồi bệt xuống. Hứa Mộng, vợ của Loan Bồi Thạch, cố nén cảm giác buồn nôn, xin phép Trương Vân rời về phòng. Về đến nơi, nàng nôn thốc nôn tháo, rồi ngã vật ra giường. Sau khi hồi phục, nàng ngồi ăn, nhưng không kìm được nước mắt, khóc nức nở nhớ chồng. Nàng tự nhủ phải mạnh mẽ, vì Loan Bồi Thạch đang mai phục ở hậu phương địch, chờ cơ hội ra tay. Nàng lấy truyền âm phù gửi tin, nhận được hồi âm động viên từ chồng, hứa hẹn khi tổng công kích sẽ về. Hứa Mộng mỉm cười, ngồi trước bàn trang điểm, bắt đầu chải chuốt, lẩm bẩm sẽ làm nũng trước mặt chàng.