Chương10: Đại Bạch Ngỗng.
Chương 10
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tống Đàm cùng em họ Tống Kiều sang nhà ông bà nội thăm. Ông nội Tống Hữu Đức đã ngoài bảy mươi, sức khỏe yếu, thường ngày ra quảng trường đánh bài. Bà nội Vương Lệ Phân thì khỏe mạnh, đang ngồi ngoài sân. Vừa đến cổng, chú ngỗng trắng Đại Bạch hung dữ xông ra, Tống Kiều lập tức lao tới ôm chặt lấy nó, trông như đôi bạn thân thiết.
Bà Vương mừng rỡ chào đón Tống Đàm, hỏi đã ăn gì chưa. Tống Đàm cố tình nói chưa ăn, bà liền vội vào lấy đồ. Cô bày mưu muốn bà thanh lý mấy món bánh quá hạn. Trong lúc chờ, Tống Đàm thử vận dụng linh khí, vo tròn một chút để thu hút bầy gà ngỗng. Đại Bạch và lũ gà phát cuồng lao tới, suýt vồ vào người cô. May thay bà Vương kịp dùng chổi quét ngang, đuổi chúng đi.
Bà Vương thở dài, tiếc mấy con gà bị dọa sợ chắc vài hôm không đẻ. Nhưng rồi bà lại vui vẻ lấy bánh quy đưa Tống Đàm, nhét vào túi nilon. Tống Đàm ước tính kho bánh của bà đã vơi đi ít nhất tám mươi phần trăm.
Bà hỏi thăm tình hình, Tống Đàm nói sẽ ở nhà dưỡng sức và định trồng rau, mong bà giúp đỡ. Bà Vương cười xòa tán đồng nhưng cho rằng cháu gái chỉ chơi đùa. Tống Đàm vừa lúc đó thấy Tống Kiều đang cho ngỗng ăn bánh, còn nhai cả bánh sữa. Nhìn xuống túi, tất cả bánh đều đã quá hạn từ năm ngoái, thậm chí có gói hết hạn từ năm kia. Cô lặng lẽ thu dọn, không dám cho ngỗng ăn nữa, nhưng trong lòng vẫn thích chú Đại Bạch: nhanh nhẹn, gan dạ, thích hợp làm ngỗng chăn lợn, phối hợp thêm chó vàng để giữ đồi sau.