Chương209: "Viên Minh Viên" của chúng ta.
Chương 109
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tống Đàm chứng kiến cảnh Triệu Phương Viên bị Đại Vương làm cho hoảng sợ, nhưng sau đó cô lại muốn sờ con chó. Tuy nhiên, Triệu Phương Viên không hề thấy con chó hay con ngỗng Đại Bạch lúc nãy. Đại Bạch hung hăng lao về phía mọi người, khiến họ phải trốn sau lưng Kiều Kiều. Tống Đàm thấy Đại Vương bị coi thường. Kiều Kiều nhanh chóng làm thân với Đại Bạch, nói rằng giờ có thể nuôi heo con một cách công khai. Triệu Phương Viên hỏi Tống Đàm liệu em trai cô có khóc khi giết heo không. Tống Đàm hỏi Kiều Kiều có biết nuôi heo để làm gì không, cậu bé trả lời là để ăn thịt, nhưng khi hỏi có dám nhìn giết heo không thì cậu sợ và xin không phải nhìn. Tống Tam Thành và Tống Hữu Đức say mê ngắm chú lợn rừng con, nghĩ đến miếng thịt thơm ngon. Tiếng gọi ăn cơm của ông chú Bảy vang lên, cả đám người và gia súc đều hăm hở xuống núi. Tống Đàm thưởng cho Đại Vương một sợi linh khí, khiến Đại Bạch ghen tị.
Xuống chân núi, thấy ông chú Bảy, thầy Tân và Ngô Lan đã dọn cơm. Triệu Phương Viên ngại ngùng trước mâm cơm thịnh soạn. Tống Đàm nói nhà cô ngày nào cũng ăn như vậy, khiến Triệu Phương Viên nghi ngờ, cân nhắc giữa việc giảm giá hay không. Lúc đó, Trương Yến Bình từ ngoài vào, khen người làm việc hôm qua hiệu quả. Tống Đàm đùa rằng đó là tận dụng nguồn lực không lương. Trương Yến Bình gặp Triệu Phương Viên, cô tự giới thiệu tên mình. Anh ta đùa rằng Viên Minh Viên là một địa danh, cả bàn cười ồ. Thầy Tân nhẹ nhàng giải thích nghĩa chữ 'Phương' cho Kiều Kiều.