Chương217: Bột kháng viêm quý giá.
Chương 117
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Sau khi Trương sư phụ thiến xong, con lợn rừng nhỏ bất ngờ ngất đi, khiến mọi người hoảng hốt. Tuy nhiên, Tống Đàm nhanh chóng buông tay, con lợn tỉnh lại, khỏe mạnh hơn trước, lao về chuồng. Trương sư phụ cảm thán về sự phát triển của kỹ thuật, còn Trương Yến Bình và Tống Đàm ngỡ ngàng trước sức chịu đựng của lợn rừng. Tống Đàm chợt nghĩ đến việc áp dụng cách này cho đàn chó ở nhà, nhưng Trương Yến Bình phản đối vì cho rằng quá thô bạo. Tống Đàm tính toán chi phí triệt sản ở thành phố lên tới hai nghìn đồng, quyết định làm thế là tiết kiệm nhất, dù có chút linh khí giúp chúng bớt đau đớn.
Đại Bạch được giao nhiệm vụ trông coi chuồng lợn. Hai người vừa xuống núi thì Đại Vương xuất hiện, ngậm về một chú heo con khác, thả vào chuồng mà không hề xa lạ. Về đến nhà, Tống Đàm tiếc nuối vì quên quay video và livestream, định bàn với Tần Quân – gia sư của Kiều Kiều – về việc phát trực tiếp trong giờ học để duy trì nội dung tài khoản. Tần Quân đồng ý ngay, vì anh ta thực sự muốn gắn bó với nơi này, thấy môi trường nhà Tống Đàm có sức hút khó tả.
Kiều Kiều hào hứng xách thùng thức ăn lên núi cho lợn, Ngô Lan chuẩn bị thức ăn gồm rau củ thừa, cám mạch, bột ngô và vỏ trứng, trộn đầy hai thùng lớn. Ngô Lan dặn Kiều Kiều đừng để lũ lợn đói, rằng nhiều heo trên núi là chuyện tốt, không cần giấu. Kiều Kiều gật đầu vui vẻ, an tâm làm theo.