Chương271: Chợ rau bên sông.
Chương 146
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Ông Triệu, một người bán rau lâu năm, hôm nay không bày sạp mà nhàn nhã lượn quanh chợ, khiến đồng nghiệp trêu chọc. Ông tự hào khoe mối quan hệ với Tống Đàm - cô gái trẻ đang cung cấp cho ông lô rau chất lượng cao. Dù bị mỉa mai là bấu víu, ông khẳng định mình nhập hàng đúng giá 20 tệ một ký, nhưng nhờ chính sách mua 100 tặng 20 nên ngày đầu đã lãi 1.000 tệ nhờ bán hết 300 ký. Tuy nhiên, những đơn hàng lớn như tiệm bánh bao của Tiểu Phùng đặt 20 ký lại không được tính ưu đãi, buộc ông phải giữ kín mánh khóe này.
Lí do ông Triệu ra chợ hôm nay là nghe lời khuyên của con gái Triệu Phương Viên. Cô bảo ông nên thuê một cửa hàng thay vì bày sạp ngoài trời, vừa đỡ vất vả vừa có chỗ nghỉ ngơi, lại thêm phần tự trọng khi sau này con gái dẫn người yêu về. Ông thấy hợp lý, nhất là khi đã có nguồn hàng ổn định từ Tống Đàm, mỗi ngày kiếm cả ngàn tệ, nhẹ nhàng hơn trước.
Đi lòng vòng, ông phát hiện một cửa hàng quần áo trẻ em dán thông báo cho thuê, sang nhượng. Đây là gian hàng nằm trong góc khuất hẻo lánh nhất chợ, trước đây chẳng ai thèm ngó. Nhưng nhờ danh tiếng của Tống Đàm, ông tin rằng dù đặt ở đâu, khách hàng cũng sẽ tìm đến. Ông mặc cả xuống còn 2 vạn một năm, nhưng phải thuê ít nhất ba năm. Chủ cửa hàng đồng ý, cả hai đều mừng thầm.
Khi con gái nghe tin, Triệu Phương Viên lập tức can ngăn bố đừng tham lam mở rộng mặt hàng. Cô phân tích: rau thường có bán đầy chợ, ai chịu lặn lội vào chỗ hẻo lánh; trái cây cũng cạnh tranh gay gắt. Thay vào đó, hãy tập trung xây dựng thương hiệu rau chất lượng cao - thứ cả chợ chỉ nể mỗi nhà ông. Cô khuyên bố nên sửa sang tiệm, lắp đèn, mua ghế nằm, thuê người phụ việc buổi sáng, bán hết là nghỉ, rảnh rỗi đi dạo, chơi cờ. Ông Triệu nghe mà thấy cuộc sống thảnh thơi, liền xuôi theo.