Chương316: Tôi cũng phải nuôi một con ngỗng!
Chương 166
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tôn Thủ Bình bị Đại Bạch – con ngỗng trắng của ông bà nội Tống Đàm – cắn chặt vào mông không buông, dù anh ta cố vặn mình bắt nó nhưng Đại Bạch lập tức đổi hướng. Trương Yến Bình đứng cười lớn, nói rằng ngỗng luôn coi mọi thứ nhỏ hơn mình, và nhắc lại lời Tống Đàm dạy: ngỗng chỉ cắn mông người nhà vì chỗ đó nhiều thịt, không nguy hiểm, còn với kẻ trộm thì cắn vào bên trong đùi. Tôn Thủ Bình đau đớn cầu xin Đại Bạch và gọi Đại Vương ra tay, nhưng Đại Vương chỉ ngồi im nhìn. Sau mười mấy phút, Đại Bạch mới buông tha. Anh ta kiểm tra vết thương, thấy mông đỏ tấy và tin chắc sắp bầm tím.
Biết ý đồ thật sự của Tôn Thủ Bình là muốn phối giống Đại Vương, Trương Yến Bình nói thẳng Đại Vương đang trông chuồng lợn trên núi. Tôn Thủ Bình vừa đi vừa hỏi thăm những con chó khác. Đến gần chuồng chó gạch đỏ, anh ta gặp Đại Bảo (Kars) và Nhị Bảo (Doberman). Nhận ra hai con đã to lớn, oai vệ hơn trước, lông bóng mượt, anh ta vừa mừng vừa hối hận vì đã bán rẻ những giống tốt. Dù chó rất vui khi gặp chủ cũ, nhưng không có hành động thân mật như với Tống Đàm, khiến Tôn Thủ Bình thầm quyết tâm không bỏ lỡ cơ hội nhân giống.
Anh ta chú ý đến căn nhà chó sạch sẽ, mát mẻ, cạnh đó có thùng nhựa đựng bao thức ăn. Khi mở ra thấy cám mì, cám gạo, Trương Yến Bình giải thích vì chó ăn thịt nhiều quá nên thỉnh thoảng phải thêm cám vào. Nghe vậy, Tôn Thủ Bình tối sầm mặt.