Chương18: Hái Rau Dại.
Chương 18
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tống Đàm xách giỏ đi hái rau dại vào buổi chiều u ám, bất chấp lời can ngăn của Ngô Lan. Cô dắt theo Kiều Kiều đến bờ hồ gần sườn đồi, nơi rau mọc xanh mướt nhờ linh khí. Kiều Kiều nhanh chóng hái đầy một giỏ lớn, tự hào khoe với bố mẹ. Tống Tam Thành cân thử, thấy phải hơn chục cân, Ngô Lan ước tính còn mười cân sau khi trừ đất và nước.
Suốt ba tiếng, cả nhà thu được tám mươi mớ, tổng cộng hơn trăm cân rau gồm rau mã lan, rau sam, rau tề thái, cải xoong và hành dại. Tống Đàm bảo mẹ nhặt qua loa, mỗi mớ buộc một cân hai lạng để sáng hôm sau đem ra chợ bán. Cô lý luận rằng rau dại tươi nguyên, còn dính bùn và ướt, mười đồng một cân là rẻ so với rau xà lách 14.8 đồng. Tống Tam Thành đề nghị thuê xe vì không thể chở hết bằng xe máy, Tống Đàm đồng ý ngay và quyết định dẫn Kiều Kiều đi cùng, bất chấp sự phản đối của cha.
Tối hôm đó, cả nhà ăn sủi cảo nhân rau tề thái. Ai nấy đều tròn mắt vì ngon lạ thường, Kiều Kiều khen “ngon nhất trần đời”, Tống Đàm thầm vui vì lần đầu ăn bữa cơm không lẫn tạp chất. Ngô Lan thử chế biến thêm vài món rau khác, nhưng chỉ còn Tống Tam Thành còn thòm thèm, hỏi xin ăn thêm.