Chương363: Hạt dẻ ăn được chưa?
Chương 188
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tôn Thủ Bình dẫn ba con chó đến mai mối cho Tứ Bảo, nhưng Tứ Bảo chỉ ngửi qua rồi quay lại quấn lấy chân Tống Đàm không tỏ vẻ hứng thú. Ngược lại, Bảo Tàng – chó của người quen Tôn Thủ Bình – lại ve vãn Tứ Bảo, còn William và Tướng Quân thì nịnh bợ Tam Bảo. Chủ của Bảo Tàng hăng hái đồng ý mai mối qua điện thoại, nhưng Tôn Thủ Bình bối rối vì không biết giải thích thế nào về chế độ ăn uống đạm bạc của đám chó nhà Tống Đàm.
Tôn Thủ Bình thất vọng định đi xem Đại Bảo và Nhị Bảo, nhưng Tống Đàm từ chối, bảo bọn chó chưa có hứng yêu đương. Anh ta vừa gặm dưa chuột vừa giục cô dẫn đường lên núi thăm rừng dẻ. Trên đường, họ đi qua khu vực ven rừng trồng dẻ, nơi bụi kim anh tử mọc um tùm chắn quanh hàng rào, hoa trắng nhị vàng lấp ló tạo thành sóng hoa lãng mạn. Bên trong cánh cổng là rừng cây dẻ xanh mát, trên cây đã lấm tấm những trái nhỏ màu xanh như hạt bóng bàn đầy gai – chỉ vài bữa nữa sẽ nứt ra nhả hạt dẻ thơm ngon.
Tôn Thủ Bình nhớ lại lần bạn cùng phòng đại học mang dẻ non về, có lớp vỏ trắng mềm, vị ngọt thanh nhưng không để được lâu. Anh ta hỏi Tống Đàm: “Dẻ non giờ ăn được không?” Tống Đàm liếc thấy mấy quả dẻ chưa có nhân bên trong, nhìn anh ta với vẻ khó tả, ám chỉ anh đói quá hóa ăn bừa.